Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
a cô rồi nhiệt tình mỉm cười hỏi cô: “Cô có cần gì không?”.
Cô như giật mình tỉnh mộng, chỉ lắc đầu. Nhân viên phục vụ khẽ cúi người nói: “Phòng của cô ở bên này”.
Cô được dẫn về phòng, sau khi vào trong vẫn cảm thấy căn phòng lạnh lẽo, Viên Cảnh Thụy vẫn ngồi trên sofa, không phát ra tiếng động nào.
Cô lại gần nhìn anh, anh nhắm mắt, hình như đã ngủ say.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ anh lúc ngủ, anh ngủ không được ngon, đôi mày chau lại, mắt nhắm chặt, vẻ sắc lạnh bình thường hoàn toàn biến mất.
Thực ra cô muốn vào chào anh để ra về, nhưng thấy anh ngủ lại chần chừ, cô định gọi anh dậy, làm sao có thể để anh ngủ ở sofa cả đêm thế này được?
Khi bàn tay Đổng Tri Vy chạm vào người Viên Cảnh Thụy đã mở choàng mắt, trán anh đẫm mồ hôi. Chỉ ngủ mười mấy phút nhưng anh lại bị bóng đè, trong cơn mơ Trần Văn Văn bị xé nát quần áo và ngồi thu lu trong góc tường, gương mặt Trình Tuệ Mai khóc lóc thảm thiết nhìn anh, anh đứng giữa bọn họ, biết rõ mọi chuyện đã qua đi nhưng không thể nào quay lưng bước đi vờ như không thấy gì, còn Đổng Tri Vy đứng đó không xa, lạnh lùng nhìn anh và họ.
Sau đó anh bị cô gọi dậy, trước mắt là gương mặt Đổng Tri Vy đang lo lắng nhìn anh, hoàn toàn khác trong giấc mơ.
Anh nắm chặt tay cô, mắt nhìn cô chằm chằm, giọng khàn đặc: “Đổng Tri Vy, em đừng đi”.
Cô giật mình, không phải vì bị anh túm tay mà vì trên trán anh mồ hôi túa ra như tắm, vẻ mặt cũng rất khó coi.
Cô đáp luôn không suy nghĩ: “Vâng, tôi ở đây, không đi đâu cả”.
Chỉ mười mấy giây anh đã khôi phục lại ý thức, tỉnh táo trở lại, nhưng vẫn cảm thấy vui vì câu trả lời của cô, anh thở phào.
Anh nhìn cô nói: “Không, em về đi”.
Đổng Tri Vy ngỡ ngàng không biết nói sao.
“Về chuẩn bị hành lý, công tác giới thiệu cổ phiếu em cũng phải tham gia”.
Đổng Tri Vy khựng lại, khi là thư ký của Viên Cảnh Thụy cô cũng được đưa vào danh sách tham gia roadshow, hộ chiếu đã được làm từ mấy tháng trước. Sau đó xảy ra nhiều chuyện, cô được điều đến phòng hành chính, làm gì có chuyện nhân viên phòng hành chính đi cùng sếp trong chuyến công tác giới thiệu cổ phiếu chứ?
Trong khi cô im lặng anh nhìn đi chỗ khác, giọng vẫn khàn khàn: “Sao thế? Không phục tùng sự sắp xếp của công ty à?”.
Cô nhìn anh, tiều tụy như thế mà vẫn làm ra vẻ điềm tĩnh thản nhiên, lại không thèm nhìn cô, mặt còn ngoảnh đi chỗ khác, vì gầy đi nên phần xương dưới lông mày càng lộ rõ, gương mặt nghiêng nổi bật với các đường nét góc cạnh.
Một lần nữa cảm giác hối hận lại bám chặt lấy cô, đang không biết nên lựa chọn thế nào thì cô đã nghe thấy mình lên tiếng trả lời.
Cô nói: “Vâng, tôi biết rồi”.
3
Một tháng cuối cùng trước khi Thành Phương phát hành cổ phiếu ra thị trường, Viên Cảnh Thụy dẫn đầu đội nhân viên tâm huyết nhất đi tổ chức roadshow khắp thế giới, hành trình kéo dài qua khắp các châu lục, từ Zurich xanh mướt màu cỏ non cho tới London tuyết trắng, rồi lại tới Singapore rực rỡ ánh mặt trời, bốn mùa như gói trọn trong mười ngày ngắn ngủi.
Lịch trình dày đặc như đánh trận, ai cũng mệt bã người, ngay cả Chiêm Hữu Thành cũng không ngoại lệ, ở London cậu còn bị cảm lạnh rất nặng, là thư ký của hội đồng quản trị khi trả lời câu hỏi trong buổi roadshow giọng cậu còn ồm ồm.
Chỉ có Viên Cảnh Thụy tối hôm trước ở Thượng Hải còn sốt cao, ngay cả ngồi xe về cũng không có sức, đành phải tiêm thuốc hạ sốt ngay ở khách sạn thế mà lúc xuống máy bay đã tinh thần phấn chấn, trong suốt cuộc hành trình luôn giữ được phong độ đó.
Anh quả thực là một người đàn ông đẹp trai, ngoài ba mươi tuổi chính là độ tuổi đẹp nhất của đàn ông, khi anh mặc áo vest đứng dưới ánh đèn, chưa cần lên tiếng cũng đã khiến người khác cảm thấy ánh sáng tỏa ra khắp bốn phía. Rất nhiều người bị anh chinh phục từ cái nhìn đầu tiên, một người đàn ông đến từ Trung Quốc, một doanh nhân trẻ tuổi, thực lực nổi trội, tạo ra kì tích, một đế quốc thương nghiệp bừng bừng sức sống sắp từ từ vén lớp màn che trước thế giới, còn điều gì khiến người ta chờ đợi và hưng phấn hơn thế nữa? Huống hồ, những người nhanh nhạy đã hành động trước, tư bản Lâm Ân đầu tư thời kì đầu cũng sắp nhận được món lợi nhuận hậu hĩnh, những nhà đầu tư lão luyện và có tiếng tăm này đều đặt cược vào doanh nghiệp Trung Quốc này khiến giới tài chính dậy sóng.
Thời đại xoay vần, Trung Quốc trở thành nước Anh một trăm năm mươi năm trước, là nước Mỹ một trăm năm trước, là Nhật Bản năm mươi năm trước, vô số cơ hội lấp lánh như kim cương. Cùng là doanh nghiệp nước ngoài, nhưng công ty Hàn Quốc cùng mô hình, cùng lúc vận hành với Thành Phương nhưng ngay cả năm lần P/E(14) cũng không thu được, trong khi đó Thành Phương thuận lợi giành được P/E cao hơn mười mấy lần, cổ phiếu được định giá cao.
Giữa cảnh tượng rực rỡ đầy màu sắc ấy, Đổng Tri Vy luôn giữ thái độ im lặng nhất định.
Cô không vui sao? Không, mặc dù cô không phải là nhân viên của Thành Phương từ những ngày đầu, cũng không hề tham gia vào quãng thời gian khó khăn nhất của Thành Phương, nhưng trong quãng thời gian dài có thể thấ