Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

ng sao ạ, sếp Viên bảo cháu tối nay tăng ca, có một cuộc họp quan trọng cần cháu tham gia”.
Bà Viên hứ một tiếng, nói: “Cái thằng này, làm cái gì không biết”. Nói xong liền mỉm cười với cô: “Được rồi, đi tăng ca đi, tối nhớ cùng nhau về đây, bác nấu bữa khuya cho hai đứa ăn, tiện thể dạy dỗ nó một trận”.
Đổng Tri Vy nghe xong không còn sức trả lời nữa.
Chú thích:
(11) Trong “Kinh thi – Tiểu nhã – Tang hộ chi thập quy biện” có câu “Điểu vi nữ la, thi vu tùng bách” có ý nói cây điểu cùng cây nữ la bám vào cây tùng cây bách. Bây giờ hay dùng chữ điểu la (dây leo) để gọi những người thân thuộc, ý nói như dây điểu dây la được bám vào cây tùng cây bách, cũng được dựa dẫm vào những người thân quyền cao chức trọng (ND).
(12) Duras tên thật là Marguerite Donnadieu, năm 1943 bà đổi tên thành Marguerite Duras theo tên một làng vùng Lot-et-Garonne, nơi có ngôi nhà của cha mẹ bà. Sinh tại Gia Định, Đông Dương (thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam ngày nay). Bà là một nhà văn và đạo diễn nổi tiếng. Những năm cuối đời, Marguerite Duras còn có một mối tình với Yann Andréa, một sinh viên trẻ say mê các tác phẩm của bà, kém Duras tới ba mươi tám tuổi (ND).
(13) Tiebar: Một dạng forum trên trang baidu, Trung Quốc (ND).






Yêu Phải Nói Ra Thế Nào
Về tình yêu, bảo anh miêu tả một thứ không phải thực thể lại chẳng tìm được duyên cớ này thực là làm khó anh quá.
1
Bác Trần tới rất nhanh, bà Viên tiễn Đổng Tri Vy lên xe, ánh mắt của bà tràn ngập sự hiền từ và trông đợi, khiến cô chỉ muốn mình co lại thành một chấm nhỏ.
Tại sao Viên Cảnh Thụy không giải thích rõ ràng với bà hai người vốn không có quan hệ gì? Hay là anh cũng lười giải thích?
Có lẽ vì trong đáy lòng cô vẫn lưu luyến quãng thời gian đã qua nhưng không thể nói thành lời, thật đáng xấu hổ.
Đổng Tri Vy ngừng lại, không vội mở cửa mà quay đầu lại, thấy bác Trần đang nhìn cô qua gương chiếu hậu.
Bác Trần nói: “Thư ký Đổng, tổng giám đốc Viên rất vất vả, cô không thấy sao?”.
Đổng Tri Vy sững người.
Bác Trần ngẩng đầu lên nhìn cô, dáng vẻ chậm rãi: “Thư ký Đổng, tôi là người thô lỗ, không biết nói những lời vòng vo, nhưng thời gian qua tổng giám đốc Viên đối xử với cô thế nào tôi đều để ý, cậu ấy chưa từng đối xử với người phụ nữ nào như thế cả. Cô có biết đợt hai người vừa trở về từ Thành Đô, ngày nào cậu ấy cũng đứng bên cửa sổ đợi cô, lúc cô về cậu ấy cũng đứng nhìn theo, cô từ chối cậu ấy, cậu ấy buồn tới mức hôm sau đi luôn”.
Đổng Tri Vy cúi đầu, trong lòng như có bàn tay ai đó đang khuấy đảo: “Sao bác biết anh ấy nhìn cháu…”.
“Là cô giúp việc nói, thư ký Đổng này, có nhiều việc người ngoài nhìn thấu rõ nhất, cô sợ cái gì chứ? Cậu ấy có làm sếp lớn đến mấy thì cũng chỉ là một người đàn ông. Khi thích một người phụ nữ người đàn ông nào cũng như nhau, chỉ cần cô ấy vui mà thôi. Cậu ấy thích cô chứ đâu có làm gì cô, tại sao cô lại tránh mặt cậu ấy?”.
“Anh ấy không thích cháu”. Đổng Tri Vy không thể tiếp tục im lặng nữa, cô ngẩng đầu lên như muốn biện hộ cho mình: “Vâng, có lẽ anh ấy đã từng nghĩ thế, nhưng bác thấy đấy anh ấy quên rất nhanh, bây giờ chị Trần cũng tới rồi, còn quá khứ của anh ấy nữa…”.
“Quá khứ của tổng giám đốc Viên thì sao?”. Bác Trần đột nhiên cũng kích động theo: “Thư ký Đổng, cô không nên nghe người khác nói linh tinh, người khác không tin cậu ấy, cô cũng không tin sao?”.
Cửa xe đột nhiên được mở ra, giọng Chiêm Hữu Thành vang lên: “Thư ký Đổng, có thể lên trên được không? Cuộc họp sắp diễn ra rồi”.
Cuộc đối thoại ngắn ngủi lập tức dừng lại, Đổng Tri Vy bước ra khỏi xe, Chiêm Hữu Thành cùng cô vào thang máy, Đổng Tri Vy không quay đầu lại, nhưng cô biết bác Trần vẫn lặng lẽ nhìn theo cô, ánh mắt đầy vẻ không tán đồng.
Viên Cảnh Thụy quả nhiên đã ở trong phòng, lúc Đổng Tri Vy tới cuộc họp đã bắt đầu. Màn hình tinh thể lỏng trên tường được nối tạm với máy tính hiện rõ tình hình phòng họp bờ bên kia đại dương, có người đứng trước ống kính nói tiếng Anh, tốc độ rất nhanh, tay cử động rất mạnh.
Trong phòng họp có nhiều người, ngoài Viên Cảnh Thụy và một số nhân viên EMT cao cấp ra còn có hai thành viên tổ chuyên trách từ DM tới, cuộc họp liên quan tới việc roadshow giới thiệu cổ phiếu. Buổi roadshow đầu tiên vốn định diễn ra ở Stockholm bây giờ lại đột ngột đổi sang Zurich, nhiều chi tiết đều phải làm lại từ đầu, sáng mai lên máy bay, ngày kia bắt đầu công tác giới thiệu, thời gian gấp rút nên tranh thủ được lúc nào hay lúc đó, bắt buộc phải tổ chức cuộc họp vượt đại dương như thế này.
Tất cả mọi người trong phòng đều biết Đổng Tri Vy, hai người thuộc DM cũng không ngoại lệ, Đổng Tri Vy cũng quen mặt họ, chính là ông Yamada thích uống trà xanh và ông Smith thích uống cà phê mocha sữa không đường.
Ông Yamada và Smith thấy Đổng Tri Vy bước vào liền nhìn cô mỉm cười. Viên Cảnh Thụy ngồi trên ghế sofa sát cửa sổ, anh còn mặc nguyên lễ phục dự tiệc, vừa nghe người trên màn hình nói vừa cúi xuống nhìn tập tài liệu trong