Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
“Tôi nghĩ, Bồi Cổ để cho tôi đi, tự nhiên có lý do của anh ta, chẳng lẽ đến anh trai của mình mà anh cũng không tin tưởng?” Tôi hỏi.
Ai ngờ, vừa nói như thế, trên tay hắn càng thêm dùng sức, mặt mũi của của của tôi đã không còn nhìn rõ được nữa, bị bóp co lại thành một khối.
“Anh hai căn bản không quan tâm tới cô! Nếu không anh hai sẽ giấu cô ở căn nhà này, vĩnh viễn cũng không để cô xuất hiện ở trước mặt mọi người, vĩnh viễn đem cô bảo vệ ở phía sau!” Lý Lý Cát cơ hồ là gầm nhẹ nói ra lời nói này.
Đầu óc của tôi quay vòng mấy vòng, rốt cuộc đưa ra một cái kết luận: “Ý của anh là, giống như anh bây giờ, sẽ không để cho tôi suất đầu lộ diện ra bên ngoài sao?”
Những lời này đối với Lý Lý Cát rất có lực sát thương, tương đối lớn, nhất thời, hắn giống như là trúng một quyền lợi hại nhất thiên hạ, toàn bộ mạch máu trên gương mặt đều tê liệt, hồng đến giống như là trứng tôm.
“Tôi chỉ không muốn cô chết, như vậy tôi mới có thể tiếp tục hành hạ cô.” Lý Lý Cát chẳng biết tại sao, trong thanh âm hơi giận lại có chút mùi vị bại hoại: “Tóm lại, tôi sẽ dùng bất kì thủ đoạn nào đễ ngăn cảng việc cô củng anh hai xuất hiện cùng nhau!”
Bỏ xuống câu khẳng định này, Lý Lý Cát xoay người rời đi.
Nhưng chân còn chưa có bước ra đi, liền”Đông” một tiếng ngã trên mặt đất.
Tôi đem cái bình hoa mới đánh hắn bất tỉnh để lại trên kệ trang trí, sau đó thổi đi chút bụi dính trên tay.
Lý Lý Cát a Lý Lý Cát, nếu nói âm mưu quỷ kế thì phải dấu mà làm sau lung người khác, giống như anh tuyện bố kêu gào trước mặt người ta, chỉ có bị đập thôi.
Tiếp, tôi thừa dịp bốn bề vắng lặng, đem Lý Lý Cát đang ngủ mê man lôi đến trên gác xép, dùng dây thừng đem tay chân hắn trói kỹ lại, trói chặt như con cua, không thể động đậy.
Như vậy, ngày mai sẽ không có ai tới quấy phá rồi.
Ngày hôm sau tôi thức dậy thật sớm, tính toán thật kỹ thời gian rửa mặt ăn mặc, cả nửa giờ sau, rốt cuộc có thể hoàn tất.
Đứng ở trước gương to, tôi cuối cùng có thể cẩn thận đánh gia lại từ đầu đến chân.
Chiếc váy ngắn cúp ngực, tạo nên vòng ngực quyến rủ, làm cho hai tuyến ngục của tôi trở nên căng đầy hơn.
Váy dài hơi qua gối, vừa vặn lộ ra bắp chân mảnh khảnh thẳng tắp .
Vải lụa màu đen càng tôn lên làn da mịn màng trắng như tuyết.
Lý Bồi Cổ: “. . . . . .”
Mặc dù Lý Bồi Cổ hôn nơi thịt bình thường đối với tôi có lực hút mãnh liệt, nhưng nghĩ đến hắn đôi môi đã hôn qua cái chân thúi rồi lại hôn lên môi tôi, dù tôi có yêu hắn như mạng, cũng không cách nào tiếp nhận.
Tôi là Bất Hoan tham là tham, nhưng nội tâm cũng là hết sức có nguyên tắc, một miếng thịt nữa thơm nức nữa bóng loáng nữa tươi đẹp nhiều chất lỏng thịt, nếu như bị chân thúi của tôi đạp lên, cũng là không thể ăn được.
Thật tốt phong cảnh lãng mạn như thế đã bị một câu của tôi phá hư.
Mà lời tôi nói là lời nói thật.
Sau một tuần lễ nếu lại cùng Lý Bồi Cổ hôn môi, vậy tôi coi như nhắm hai mắt, vẫn là là cảm giác mặt của Lý Bồi Cổ biến thành dáng vóc to của lòng bàn chân, còn tản ra khe khẽ mùi là lạ, bên cạnh có con ruồi ông ông ông ông loạn lượn quanh dáng vóc to của lòng bàn chân.
Chỉ là, tuy hôn môi không được, những động tác khác con lại vẫn được.
Ý của tôi là, càng thâm nhập, cụ thể hơn, động tác chẳng biết xấu hổ hơn.
Thời gian đã không còn sớm, đợi tôi phun chút nước hoa cuối cùng, liền theo Lý Bồi Cổ lên xe.
Đi sòng bạc vẫn phải có một đoạn đường, Lý Bồi Cổ bên cạnh vội vàng nghe điện thoại, không rãnh tán gẫu, chỉ có một mình tôi, rất là nhàm chán.
Mắt chuyển loạn, đột nhiên bắt gặp được anh trai tài xế đang rình nhìn tôi thông qua kinh chiếu hậu.
Buồn cười!
Tôi vẫn ung dung thản nhiên, thừa dịp hắn không phòng bị . . . . . . Chợt mỡ hai chân ra.
Nhất thời, cảnh xuân dưới váy lộ ra.
Sở dĩ làm như vậy, là có hai nguyên nhân.
Một là muốn nhìn một chút, anh trai tài xế kế lần trước lái xe chạy thành hình chữ “sex”, lần này có tiến bộ hơn nữa không, lái xe chạy thành chữ tiếng Trung chứ không phải tiếng nước ngoài.(Bonei: chị còn trò nào thô bỉ hơn nữa không)
Hai, là muốn nhìn một chút, Lý bồi cổ có ghen hay không.
Bích di nói, ghen tỵ là loại thuốc tột nhất trao dồi tình cảm, nếu là bạn có thế làm cho một người đàn ông ghen tỵ, vậy thì đồng nghĩa với việc bạn đã thành công cho kéo hắn đến bên giường.
Tôi vô cùng hi vọng Lý Bồi Cổ có thể cháy lên ngọn lữa ghen tỵ, đem tôi đẩy ngã đẩy ngã đẩy áp đảo trên ghế, trực tiếp đem tôi ăn sạch ở trong chiếc xe này.
Cho nên, một bên tôi nhẹ ngâm “Con thỏ nhỏ ngoan ngoãn mở cửa mở” một bên mỡ hai bắp đùi ra, lại khép lại, rồi lại mỡ, rồi khép lại, rồi mỡ, rồi khép lại.(Bonei: chảy mồ hôi thay cho anh tài xế)
Tôi bỗng nhiên phát giác, hiệu quả lần này tốt hơn lần trước nhiều lắm, bởi vì anh trai tài xế không chỉ có là gương mặt hồng, lỗ tai hồng, cổ hồng, mắt hồng, ngay cả đến mấy sợi tóc trên đầu cũng muốn biến thành màu đỏ.
Tôi Bất Hoan từ khi sinh ra tiếc nuối nhất, chính là không thể thừa kế