Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
sao? Nhìn thứ cô ta mặc là cái thứ gì, tiểu hồ ly lẳng lơ dạng!” cô gái mặc quần cụt ngắn đến có thể nhìn thấy bên trong quần chữ “T” hung hăng hướng về phía tôi “Phi” một cái.
“Đừng nói nhảm, thừa dịp không ai, trước đánh nát mặt của cô ta đi!” cô gái mặc áo màu xanh, lộ ra áo ngực màu hồng đang xoa hai tay làm nóng người.
Năm phút sau, ta từ bên trong đi ra, lông tóc không bị tổn hai gì.
Chỉ là, cô gái để lộ ra hai tiểu anh đào bị tôi kéo cho dài ra them một cm, cô gái mặc quần lót chữ “T” bị tôi kéo đến trên đầu, còn cô gái mặc áo ngực màu hồng bị tôi tháo ra. . . . . . Chuẩn bị lấy về đem đi bán.
Nhãn hiệu C. Gilson(1), vẫn có thế bán được chút tiền.
Tương chiến lợi phẩm cất xong, trở về đại sảnh lần nữa, đi dọc theo hành lang thấy bọn mì ăn liền nhìn thấy tôi liền lập tức nín thở.
Tôi lắc đầu mà thở dài, chỉ có mùi hôi này thôi cũng không chịu được, vậy nếu là gặp phải mấy loại khói khí cực khí độc thì phải làm như thế nào?
Thở dài xong, tôi quay trở về đại sảnh, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Lý Bồi Cổ.
Còn chưa ngồi nóng đít đâu rồi, Hồng Thiếu Nhu này lên tiếng: “Ah, không phải còn có ba người đẹp kia theo cô đi toilet sao?”
“A, bọn họ tranh phòng với nhau, một lời không hợp liền đánh nhau, tôi là người yếu đuối không có sức, không giúp được gì, nên trở lại rồi.” Tôi dùng giọng nói thành thất nhất trả lời.
“Toilet cũng rất rộng mà, làm sao sẽ xảy ra chuyện như vậy đây?” Hồng Thiếu Nhu cười hỏi.
“Người thì có ba cấp bậc chứ sao.” Tôi vô cùng khéo hiểu lòng người: “Lựa chọn trên dước trước sau đều phải nói đến duyên phận.”
“Ra thế.” Hắn cố làm ra trạng thái bừng tỉnh, nói tiếp: “Cũng khó trách cô phải giải quyết ở trên hành lang.”
Trong một khắc kia, tôi cực hận bọn mì ăn liền nhiều chuyện kia.
Chỉ là, lại nói người đàn ông này, nhất cử nhất động của tôi cũng chạy không khỏi ánh mắt của hắn.
Đáng giận hơn là, vậy mà một đôi mắt kia của hắn chưa bao giờ thấy mỡ ra.
Chỉ là, cái đường mắt dài mỏng đó, có một loại thích thú khác.
Hắn tiếp tục cười, thanh âm nhỏ mảnh, nhè nhẹ, bên cười bên hút thuốc tẩu thuốc.
Làn khói ở bên trong lúc sáng lúc tắt, lớp phỉ thúy bao quanh tẩu thuốc được hắc lắc ác, ánh sáng phản chiếu, càng thêm thông suốt.
Tôi nhìn thấy một vị thần nha — hắn quả thật chính treo tòa nhà cao cấp ợ trên cây thuốc lá.
Hồng Thiếu Nhu nói một câu làm cho tôi sức tỉnh: “Món đồ này chơi thật vui, Lý đại thiếu, nếu như cảm thấy không ngại, có thể bỏ món đồ yêu thích xuống mà nhường cho tôi hay không?”
Tôi ngẩng đầu, phát hiện “món đồ” trong miệng Hồng thiếu nhu đúng là chỉ tôi.
Tôi quay đầu, nhìn về phía Lý Bồi Cổ, tôi muốn nghe rõ câu trả lời của hắn.
Lý Bồi Cổ đưa tay, đêm đầu tôi kéo về phía vai hắn, hôn nhẹ lên trán tôi một cái.
Tảng đá trong lòng tôi nhất thời được đặt xuống.
Tôi hướng về Hống Thiếu Nhu ở đối diện cười một cái, vẻ mặt mang theo chút kiêu ngạo, giống như một thú cưng có được sự bảo vệ của chủ nhân.
Nụ cười kia vẫn kéo dài đến khi Lý Bồi Cổ nói ra câu nói kia: “Nếu Hồng thiếu thích, vậy thì cứ lấy đi.”
Kế tiếp, tôi vẫn không lên tiếng, trên đường về nhà, cũng không có cùng anh trai tài xế chơi trò chơi cởi quần áo vén váy.
Mặc dù không có sự quấy rối của tôi, nhưng hôm nay anh trai tài xế chạy thành hình chữ “SEX”.
Đoán chừng là trăm hay không bằng tay quen rồi.
Lời nói kia của Lý Bồi Cổ cứ lặp lại bên tai tôi.
“Nếu Hồng thiếu thích, vậy thì lấy đi.”
Quả nhiên tựa như lời Hồng Thiếu Nhu nói, ở trong mắt cả trong lòng Lý Bồi Cổ tôi chỉ là một món đồ.
Hồng Thiếu Nhu có ý tứ là, ba ngày sau sẽ tới đón tôi.
Hắn cho tôi ba ngày thu xếp đồ đạc và từ biệt những người thân.
Về đến nhà, ta đi thẳng tới trên gác xếp, mở cửa, phát hiện này Lý Lý Cát bị nhốt một ngày một đêm đã thức tỉnh, hơn nữa giống cón cún bị bọ chét cả người cứ lăn qua lăn lại — không có cách nào, toàn thân trên dưới đều bị tôi mạnh mẽ trói lại, ngoài miệng còn bị tôi dán băng dính.
Nhìn thấy ta, hắn kích động cực kỳ, giống như là bạch mao nữ nhìn thấy Bát Lộ quân(2), mắt cũng đỏ hết.
Tôi chưa bao giờ được ngưới đó coi trọng qua như thế, chạy nhanh qua théo băng dán trện miệng hắn xuống, đem sợi dây trói chặt hắn cởi ra.
Khi tránh thoát trói buộc, Lý Lý Cát giống như một con sư tử tức giận bị bắt hướng tới phía tôi gầm thét nhào tới thì tôi mới ý thức được mình sai lầm rồi — mới vừa rồi Lý Lý Cát không phải cô gái trong trắng nhìn thấy Bát Lộ quân mà kích động, phải là Dương Bạch Lao nhìn thấy Hoàng Thế Nhân(3) mà tức giận.
Tôi lắc đầu mà thở dài , trong tay vừa hiên lên cực gạch đỏ tươi. . . . . . Lý Lý Cát ngã trên mặt đất, hôn mê lần nữa.
Vẫn nên chờ thời điểm hắn không còn tức giận thì trờ lại thôi.
Dán băng dính lên miệng hắn lần nữa, cột day lại, đem cửa gác xếp khỏa lại cẩn thận.
Sờ sờ bụng, có chút cảm thấy đói bụng, tôi liền đi đến phòng bếp.
Trên bàn có bày một đĩa lớn sườn xào chua ngọt mới ra lò.
Nhưng Lý Bồi Cổ lại ngồi bên cạnh đĩa sườn xào chua ngọt.
“Nhân lúc còn nóng ăn đi