Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.

này, mỗi một đường, đều trở thành băng đao điên cuồng, hướng về phía mắt của tôi, mặt của tôi, cổ của tôi, cơ thể của tôi mỗi một chỗ bị đâm vào đều có cảm giác đau.
Tôi lúc này là một người trợ lý bị trói, còn hắn là một nhà ảo thuật che mắt, dùng phi đao đem tứ chi của tôi đính lại trên ván gỗ.
Giống như là một đoạn ngắn trong phim, Lý bồi cổ cầm ly rượu trong tay ném lên trên bàn một cái, sau đó nhào cả người về phía tôi.
Hồng nhan sáng long lanh như thủy tinh bị tàn lụi, có số mạng bể tan tành, sâu trong bên trong màu đỏ sẩm văng khắp nơi .
Tôi không biết tất cả xảy ra thế nào, chỉ cảm thấy cánh tay bị đau nhứt giống như bị lôi kéo, gì đó trong phòng bắt đầu nhanh chóng xoay tròn, sau đó, ta nằm ở trên bàn sách, trên người, bị Lý Bồi Cổ dè xuống.
Mà trên sống lưng, là mảnh kiếng bể bén nhọn bể tan tành đâm vào.
Lý Bồi Cổ từ trên cao nhìn xuống tôi, trong mắt của hắn, toàn là sự hung ác nham hiểm, cả người giống như là bị băng sương che lại.
“Em biết, em đã sớm biết thân phận của người đàn bà kia, nhưng em không nói cho tôi biết, em phản bội tôi.”
Lý Bồi Cổ, cái gì hắn cũng biết rồi.
“Thật xin lỗi.” Giờ phút này tôi có thể nói, chỉ có một câu nói này.
Đây chính là mục đích tôi tới đây. Cũng là việc duy nhất tôi có thể làm.
“Em cho là ba cái chữ đó hữu dụng sao?” giọng nói Lý bồi cổ giống như là khe nước chảy, trong suốt phân tán.
Nhưng mà lại là từ nươc từ Tuyết Sơn tan chảy xuống, tiến vào đáy lòng, đống kết cả hệ thống thần kinh của tôi.
“Thật xin lỗi.” Tôi từ đầu đến cuối, có thể nói ra chỉ có một câu nói này.
“Tôi đã từng nghĩ tới, cuối cùng có một ngày, tôi sẽ bị người bên cạnh tổn thương, nhưng tôi không ngờ rằng, người đó lại sẽ là em.” Lý bồi cổ khàn khàn mà cười, đây là lần đầu tôi nghe tiếng cười như vậy, lồng ngực của hắn như trống rỗng, thanh âm kia đang vang vọng ở bên trong, càng không ngừng đụng chạm lấy ruột gan: “Bất Hoan, tôi chưa từng nghĩ tới, em sẽ cầm con dao nhọn đâm về phía tôi.”
Lý Bồi Cổ không biết là, những lời này của hắn, mang theo độ cứng cùng lạnh lẽo của kim loại, trực tiếp đâm vào lòng của tôi, lấy ra một mảnh máu thịt loang lổ.
Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, tôi sẽ tổn thương hắn như vậy.
Nhưng tôi đã làm như vậy.
Trên sống lưng bị mảnh kiếng bể cắt rách da, đau không thể thở nỗi, thế nhưng đau nhức không chút nào hiện trên nét mặt của tôi.
Tôi bình tĩnh nhìn ánh mắt của hắn, chậm rãi nói: “Anh giết tôi đi. . . . . . Mặc dù không thể thay đổi gì, ít nhất có thể trút hận.”
Cũng không phải là nói lẫy, nếu như mà tôi chết đi có thể giảm bớt một chút, cho dù là một chút xíu đối với tổn thương của hắn và Lý Lý Cát, tôi sẽ vui vẻ mà thôi.
Lý Bồi Cổ nhìn tôi, tròng mắt thâm trầm như tĩnh mịch như đầm nước, dần dần, Lửa Địa Ngục thiêu đốt ở trong đầm nước màu đen lạnh lẽo.
Hắn ngăn chận tay tôi cánh tay đột nhiên hạ xuống, là một hồi đau nhức kịch liệt đánh tới.
Thủy tinh vỡ vụn đâm vào tay của tôi lần nữa.
Tôi chuyển con mắt, bên dưới cổ tay trắng nõn là một đóa hoa máu sáng lạng tươi đẹp, đang nở rộ.
“Em biết rõ, tôi sẽ không giết em.” Giọng nói Lý Bồi Cổ, giống như là bất cứ tia cảm tình nao trên thế gian này đều không liên quan đến hắn.
“Tại sao?” Tôi hỏi.
Có máu thấm vào tóc tôi, mang theo còn nhiệt độ sót lại còn có cảm giác nhớp nháp.
“Tại sao? Tại sao. . . . . .” Hắn tiếp tục cười, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào mà cười: “Bởi vì, yêu em, rõ ràng như vậy, sáng chói như vậy, nhiệt liệt như vậy, hương thơm như vậy. Nếu như mà tôi có thể, tôi sẽ vui vẻ tiếp nhận, nhưng là. . . . . . Tôi không làm được, tôi vẫn không có đủ mạnh đến có thể bảo vệ em, cho nên tôi không thể để cho mình yêu em, tôi không thể để cho em trở thành nhược điểm của tôi. Nhưng tôi đang cố gắng, tôi vẫn luôn đang cố gắng trở nên mạnh mẽ, kỳ vọng có một ngày, có thể, có thể. . . . . .”
Giọng nói của hắn dần vắng lặng, yên tĩnh lại, đến điểm thấp nhất cũng không có báo trước, hắn chợt nổi cơn điên.
Hắn xé váy của tôi, xé ra nội y của tôi, xé ra tất cả vải vóc bộc lại cơ thể tôi.
Tôi đây là tội nhân, xích lỏa – ở mắt trong mắt của hắn.
Da thịt của tôi, khi trong con ngươi màu đen của hắn, hiện lên trên bảo thạch sáng bóng.
Hình dáng cơ thể tôi, khi dưới môi hắn, tràn đầy giày xéo – nhạy bén – rung động.
Hắn giống như là sứ giả của địa ngục, ngọn lửa dũng mãnh của điện ngục, đốt cháy cả người tôi.
Mạch máu, thần kinh, da, tế bào, nội tạng, chỉ cần là nơi hắn chạm vào, cũng đều bị thiêu thành tro.
Tay của hắn, vút ve chà xát ở trên cơ thể tôi, giống như đó là trại địch, muốn hủy diệt hoàn toàn.
Hắn ôm lấy tôi, là muốn bóp vỡ xương cốt tôi.
Hắn hôn tôi, như muốn hút lấy sinh mệnh còn sót lại của tôi.
Trước ngực tôi, thứ hấp dẫn của tôi, khi nằm trong lòng bàn tay hắn dường như muốn nổ tung.
Xương cốt tôi, bị trói buộc mà kêu kẽo kẹt vang dội.
Cơ thể tôi, máu tươi đang chảy xuôi.
Tôi đây không có quần áo che thân giống như Giu-đa Iscar Liao Te (Bonei: theo truyền