Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

có vẻ cứng rắn, tiếp đó lại đánh ngất xỉu hai tên Sumo ngoài cửa rồi ném xuống.
Cái đó, có cái đệm thịt người này đã rất tốt rồi không phải sao.
Cuối cùng, tôi leo lên bệ cửa sổ, tung người nhảy xuống, trực tiếp ngồi ở trên tấm đệm thịt người.
Cảm giác đó, tuyệt vời đến thể sử dụng ngôn ngữ hình dung, giống như là cảm giác ở trên giường nước vậy.
Vì vậy. . . . . . Tôi rất không hiền hậu từ trên nhánh cây leo lên phòng của ta lần nữa, bắt đầu trò chơi nhảy lầu.
Phải lương thiện như tôi đây có một trái tim vàng, không đành lòng khiến cho mấy anh mì ăn liền ngoài cửa bị hành hạ, vì vậy cũng chỉ là nhảy năm lần.
Nhảy xong, trực tiếp chạy vội lại cái cổng sát của nhà họ Hồng.
Gặp phải bài học ở lần thứ hai, trước đem hai anh mì ăn liền nhét vào trên cửa sắt, xác định không có điện, lại đạp lên bọn ho leo lên cổng sắt.
Trên đầu cổng sắt, lóe ánh sáng màu đen dữ tợn.
Tôi cẩn thận từng li từng tí bước qua, quay đầu nhìn lại, đột nhiên nhìn thấy vô số anh mì ăn liền lao về phía tôi.
Cuối cùng là trải nghiệm chưa đủ, tôi hoảng hồn, chân mang giày cao gót vừa bị trợt, đột nhiên bị kéo xuống, này vốn là trên đầu cửa có những cột nhọn nằm cách nhau nên cái mông của tôi rơi vào tay giặc rồi.
Đơn giản nói, đó chính là, cúc hoa của tôi tàn rồi.
Văn nhã nói, đó chính là, phía sau của tôi, không còn là cái mâm ngọc trai lớn nữa mà đã thành hạt châu đàn tỳ bà.(Bonei: mấy đoạn khúc nay ta không hiểu lắm mọi người thông cảm nha)
Quan niệm về số mệnh mà nói, đó chính là, mấy thanh nhọn trên đầu cổng là cây sáo mang thù của Hồng Thiếu Nhu.
Tôi rất mất thể diện che cái mông bị mấy anh trai mì ăn liền khiên trở về phòng.
Chỉ là sức sống cuối cùng của Tiểu Cường(Bonei: tiểu cường là con gián nha) , cho nên tôi vẫn chịu đựng đau đớn leo lên nóc nhà đi thưởng thức beefsteak tuyệt vời của tôi.
Chỉ là trong suốt khoảng thời gian đó tôi đều phải đứng, dù sao bề mặt cái nóc nhà này đều lòi lõm sẽ làm cho vết thương ở cái mông khốn khổ của tôi bị nặng thêm.
Hôm nay tâm tình quá tệ, không nói một lời nào với Cảnh Lưu Phái, tôi yên lặng ăn miếng thịt bò đã được tăng thêm trong đĩa trên tay hắn.
Là hắn mở miệng trước: “Cô nhất định phải đi ra ngoài sao?”
Tôi gật đầu, nhìn hắn, đón ánh trăng, cặp mắt sáng lóng lánh.
“Này, cũng đừng tiếp tục làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, để tôi giúp cô.” Nếu như giọng nói của Cảnh Lưu Phái là hữu hình, như vậy nhất định sẽ là một đường cong cực kỳ duyên dáng nhất.
Tôi vừa nghe có hy vọng, cặp mắt càng thêm sáng lóng lánh, đoán chừng có thể so với bóng điền cao thế.
Theo Cảnh Lưu Phái nói, mỗi sáng sớm nhà họ Hồng sẽ có một xe hàng chuyên chở các loại thịt và rau quả vào, đoán chừng chuyển hết hàng hóa xuống cũng mất mười phút, chỉ cần trong khoảng thời gian mười phút này tôi lẻn vào trên xe, như vậy liền có thể ngồi nhờ xe đi ra ngoài.
Cái kế hoạch này thật sự là quá hoàn mỹ chỉ là, tôi kích động, đem cái đĩa nếm xuống nóc nhà.
Phía dưới truyền đến một tiếng hét thảm của một anh mì ăn liền “A, tôi chết rồi” , tiếp theo là một tiếng bén nhọn cảnh cáo “Có người đột nhập” , sau đó là tiếng bước chân lộn xộn.
Vậy mà những giọng nói này căn bản không vào được tai của tôi, tôi bắt được tay Cảnh Lưu Phái, kìm lòng không được sùng bái mà nói: “Tôi phát giác mình có dấu hiệu yêu anh rồi.”
“Lời như thế, phải không thể tùy tiện nói.” Cảnh Lưu Phái toát ra nụ cười tao nhã, so ánh trăng hôm nay còn dịu dàng hơn gấp trăm lần.
“Tại sao?” Tôi hỏi.
“Bởi vì, ” hắn vươn tay ra, che lỗ tai của tôi, nhẹ giọng nói: “Tôi sẽ tin là thật.”
Lòng bàn tay của hắn, khô ráo ấm áp, có loại ma lực làm cho lòng người an tâm.
Tôi phát giác, tim của mình, trong một khắc đó, ngừng đập mười giây.
Toàn bộ mười giây, mau đủ cho con nhím ở trên giao phối xong lần thứ nhất
Cảnh Lưu Phái thật sự là một thiên tài, tôi vung cánh tay hô to một trăm lần.
Kế hoạch của hắn thành công giúp cho tôi chạy thóat ra ngoài từ cái nhà họ Hồng ăn tươi nuốt sống cái nơi không cho ăn thịt này.
Núp ở trong xe chở hàng chạy thoát khỏi nhà họ Hồng, tâm tình của tôi như một con người thật lớn sống ở đầm lầy, bất chấp mấy chất dính dính màu đen.
Tôi không khỏi lên tiếng hát vang, bầu trời khu giải phóng trở nên sáng sửa hơn.
Nhưng dùng giọng nói của Pavarotti(Bonei: Luciano Pavarotti sinh 12 tháng 10 năm 1935 – mất 6 tháng 9 năm 2007, là ca sĩ opera giọng nam cao người Italia. ) hát vang không tới hai câu, tôi liền nghỉ cơm rồi.
Không phải chị vô năng, chủ yếu là này trong buồng xe sau lưu lại mùi hôi tanh của xác gà vịt thịt cá, quả thật không chịu nỗi.
Nói như thế, đầu lưỡi nhà Hồng Thiếu Nhu so với chúng nó quả thực là thiên sứ, là nước thánh dính ở cành liễu trên tay Quan Âm Đại Sĩ.
Chấp niệm như thế, tôi hiểu, mình lại bắt đầu nhớ nhung đầu lưỡi vịt.
Ở lúc xe tải chạy ngang qua dừng lại ở trạm xăng, quần cực ngắn, người đẹp bé nhỏ của chúng ta rất có phong phạm hết sức liếc mắt đưa tình, tôi thần không biết quỷ không hay chui ra từ dưới gầm xe, g