pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

hính là Ngọc Thạch ngàn năm sinh ra tinh hồn, đặc biệt u tĩnh thâm trầm chỉ xuất hiện vào ban đêm, hút lấy nhân khí. Nó vây quanh lưỡi của tôi, theo lối vào lặp lại lách vòng lên, nửa mừng rỡ nửa ưu thương, nửa là hấp dẫn nửa là lười biếng, lần lượt trêu chọc, giống như là sự hiểu lầm giữa những người tài năng trong giới quý tộc, cái loại tư thế khom người đưa tay mời người nháy mắt khác khiêu vũ, liếc mắt đưa tình lại lóe ra sự cợt nhã, tin chắc mình nhất định có thể dụ dỗ được cô thục nữ đứng trước mặt này.
Mà tôi quả thật, cũng bị dẫn dụ.
Tôi không hề như cá chết giống bình thường im lìm bất động nữa, ngược lại có động tác tiến thêm một bước.
Cũng không phải là môi, mà là. . . . . . Răng.
Cái lưỡi của Hồng Thiếu Nhu có tính cách y hệt hắn, bị tôi là người chưa có nhiều kinh nghiệm sống, kì thực hàm răng này đã cắn thử qua ba người.
Không chỉ là cắn, mà còn lôi ra cái lưỡi ước chừng một cm.
Không thể không than thở một câu, đầu lưỡi Hồng Thiếu Nhu co dãn cực kỳ tốt, đàn hồi giống như dây thun tôi chơi hồi bé.
Tôi đảm bảo, nhà họ Hồng sẽ không cần mua thuốc diệt muổi vào mùa hè —— chỉ cần Hồng Thiếu Nhu lè lưỡi, bán kính trong vòng 1m mấy con muỗi đó bảo đảm ngay cả xác cũng không còn.
Cho nên làm như vậy, nguyên nhân ngoài mặt là vì cho Hồng Thiếu Nhu một bài học không lớn không nhỏ—— sỗ sàng cũng cần phải trả giá thật lớn.
Về phần nguyên nhân bên trong, đó chính là —— tôi nhớ này cái hương vị của đầu lưỡi vịt.
Hồng Thiếu Nhu bất hạnh bị thương lần nữa, nhưng cũng không có phạt roi tôi, dùng kim chích tôi, dùng nước sôi tạt tôi, chỉ là giao nhiệm vụ cho mấy anh mì ăn liền cành chừng tôi thật kỹ, sau đó tự mình đi sử lý vết thương.
Thật ra nói thật thì, Hồng Thiếu Nhu đối với tôi cũng không tệ, không đánh không mắng còn nuôi cơm no bụng —— mặc dù không cho ăn thịt, nhưng tổ yến thượng hạng, phấn trân châu … Là một thứ cũng không thiếu.
Hơn nữa tính khí người này rất tốt, tôi tới mới chủa được mấy tháng hắn đã bị thương vài lần, cũng không thấy hắn làm ra việc trả thù gì trên thể xác của tôi.
Chỉ là, có thể hắn so với người tôi muốn kém quá xa, chúng tôi không phải người cùng một đường.
Nhưng tôi đã không có thời gian đi suy tư quan hệ giữa mình và Hồng Thiếu Nhu, hiện tại việc tôi muốn làm, chính là đi ra ngoài.
Tôi muốn trở lại Lý gia, đi xem đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ là này tàng bảo vệ của nhà họ Hồng, dù là con ruồi cũng rất khó bay được ra ngoài.
Khó hơn nữa cũng phải đi, tôi vừa hát vang “Tôi là một chú chim nho nhỏ nho nhỏ” vừa mở cửa, lại thấy trước cửa có hai tên Sumo mới được mời tới từ nhật bản, xoay người chạy trở về trên giường.
Sau đó mới biết được, tôi phạm vào sai lầm giống Lý Lý Cát —— lời ca quá mức rõ ràng, người ta vừa nghe được liền lập tức đề phòng rồi.
Lại nói hai tên Sumo trước cửa, bọn họ không còn là một loại mì ăn liền, mà là một loại mì 2.0 phản ứng nhanh —— bọn họ là bánh trôi lớn!
Lần thất bại đầu tiên, nhưng Bất Hoan tôi đây không quan tâm, sau khi nghỉ ngơi một tiếng đồng hồ, lập tức lại bắt đầu chạy trốn lần thứ hai. Lần này hoàn toàn khiêm tốn, trước khi mở lặng yên cửa không một tiếng động, lúc mở cửa động tác nhanh chóng, sau khi mở cửa không biết liêm sỉ —— tôi không đợi một anh mì 2. 0 phản ứng kịp, liền ngồi xổm người xuống”Soàn soạt soàn soạt” hai tiếng, cởi quần của bọn họ xuống.
Không chỉ là may mắn còn chưa phải là may mắn, một người trong hai anh mì 2.0 lại học tập theo em trai Chu Kiệt Luân không mặc quần lót, vì vậy, dưa chuột nằm giữa hai chân bị lộ ra rồi.
Tôi đã nói may mắn, là chỉ mình có thể đi thăm giống cây trồng miễn phí.
Mà không may mắn ngay tại cây nông nghiệp này làm cho tôi thất vọng.
Lại nói, cây nông nghiệp này cùng dáng người hai anh mì 2.0 rất không có quan hệ trực tiếp, quả thật giống như là chôn dưới đất chỉ lộ ra hơn nửa đoạn ngón út lớn bằng cây củ cải đỏ(1).
Chỉ là cũng tốt, nếu là quá mức khỏe mạnh, tôi đoán chừng sẽ không nỡ đi rồi.
Không có bất kỳ lưu luyến nào, tôi bước ba bước thành hai bước sải bước xuống cầu thang, trực tiếp chạy vội tới phòng khách trước cửa lớn, nắm lấy tay cầm bằng đồng theo phong các cổ xưa.
Đáng tiếc không thể mở ra nhìn một chút vẻ đẹp của thế giới mới bên ngoài, một dòng điện từ tay nắm bằng đồng truyền đến trên tay tôi, trực tiếp đem ngũ tạng lục phủ của tôi, tế bào mạch máu thần kinh đánh cho đến ngay cả mình là cha là mẹ là đực là mái đều không nhớ.
Tôi nằm trên mặt đất, tứ chi giãn ra – co rút lại hết năm phút đồng hồ, trong đôi mắt tất cả đều là hình ảnh hả hê của mấy anh mì ăn liền, đại thù đã báo vẻ mặt mừng rỡ.
Bọn họ bất nhân, tôi cũng nên bất nghĩa rồi.
Chạy trốn lần thứ ba là… thảm thiết nhất.
Tôi lừa ba anh trai mì ăn liền đơn thuần tiến vào căn phòng, tiếp đó tôi từ phía sau lấy ra cục gạch hoàng kim khảm kim cương đã thủ sẳn phang vào đầu họ.
Chờ toàn bộ đều bị choáng ván nặng, lại đem bọn họ từng người một ném ra ngoài cửa sổ.
Quan sát cẩn thận bên dưới, phát hiện ba người kia xuong cốt