Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
tươi đẹp lộ ra một loại ánh sáng tỏa ra bốn phía trong lúc này làm cho trên mặt dì lộ ra phần tỉnh cảm như mạch nước ngầm, cuối cùng, chỉ gói gọn lại trong một câu nói.
“Bất Hoan, nhớ, nếu như mỏi mệt rồi, con vẫn còn có dì Bích.”
Tôi gật đầu.
Tôi hiểu.
Vẫn luôn hiểu.
Không còn thời gian để tiếp tục bồi dưỡng mấy thứ tình cảm kia, tôi lại mạo hiểm lần nữa lao về nơi đang diễn ra mưa đạn.
Thì ra cả ngày hôm nay đều phải chạy tới chạy lui, thật là mệt đến không thở nỗi.
Ở tầng một của du thuyền có một ít nơi đang giằng co, tôi lặng lẽ đi tới tầng hai, khom lưng bò trên sàn nhà, nín thở quan sát xung quanh.
Phía dưới đã não nhiệt hơn nhiều so với lúc tôi rời đi: Cảnh Lưu Phái cùng hai anh em nhà họ Lý nhập thành một phe, Hồng Thiếu Nhu cùng tên mặt lạnh thành một phe, hai bên cầm súng chỉ vào nhau.
Đếm một chút, vừa đủ mở một bàn mạt chược rồi.
“Chẳng lẽ gần đây cảnh sát thiếu thốn tiền bạc, nên các anh cũng bắt đầu hợp tác với bang Thanh Nghĩa rồi sao?” Hồng Thiếu Nhu hỏi, bất cứ lúc nào, hắn vẫn luôn thích thảnh thơi như vậy, dáng vẻ giống như cái gì cũng không đáng quan tâm.
Đoán chừng là từ nhỏ đến lớn đều được sống trong hoàn cảnh không thiếu thốn thứ gì, ăn, xem, chơi, cả những món đồ quý giá đều có rất dễ dàng.
Thật khó khăn mới tìm thấy được một người luôn làm trái lại ý của hắn là tôi đây, dĩ nhiên sẽ cảm thấy mới mẻ.
Cho nên mới mới muốn giữ tôi lại thôi.
Vậy là nếu lúc nào đó tôi làm theo ý hắn, dĩ nhiên cũng sẽ trở thành những muốn đồ để cho hắn cất giữ.
Mà, đó cũng không phải mong muốn của tôi.
“Tôi hiểu rất rõ nhiệm vụ hôm nay, chính là phải bắt được bọn người các anh, về phần dùng loại phương pháp nào, hợp tác cùng người nào, cũng không quan trọng.” Cảnh Lưu Phải cũng không có để ý đến mấy lời chế nhạo của hắn.
“Không phải từ trước đến nay bọn cảnh sát các anh luôn tự xưng là lẻ phải là chính nghĩa sao? Chẳng lẽ sẽ không sợ hợp tác với xã hội đen sẽ tạo tạo thành vết bẩn sao?” Hồng Thiếu Nhu hỏi.
“Bắt lại được bọn người các anh, ngăn cản được những sự việc tệ hơn, đây chính là chính nghĩa.” Cảnh Lưu Phái nhìn như một người nhã nhặn, kì thực là một người cứng đầu.
Tình huống bây giờ trở nên rất phức tạp.
Cảnh Lưu Phái với anh em nhà họ Lý, trong lòng tôi cũng không muốn thấy họ bị thương.
Nhưng với phần tình cảm tôi dành cho dì Bích, tôi cũng không thể để cho tên mặt lạnh bị thương.
Phương pháp duy nhát, chính là tìm cách cho tên Hồng Thiếu Nhu và tên mặt lạnh có thể chạy trốn.
Tôi nhìn quả lựu đạn khói trong tay anh cảnh sát trẻ, tròng mắt hơi híp, một tiếng “Đốt” ở khóe mắt tôi phát ra một tia sáng trắng.
Tôi hướng về phía phía dưới hô to một tiếng: “Lưu đạn tới! mọi người tránh mau! ”
Sau đó kéo ra chốt khóa, ném đạn khói xuống phía dưới.
Màu khói trắng mù mờ trong nháy mắt tràn ngập cả tằng một, che hết tầm mắt của mọi ngươig, trong phút chốc mọi thứ trở nên lộn xộn.
Tôi nhân cơ hội này mà nhảy xuống tầng một, đi tới nơi Hồng Thiếu Nhu với tên mặt lạnh đang đứng, kéo bọn họ lên rồi liền chạy ra bên ngoài.
Nhưng khi chạy ra khỏi nơi có khói nhìn kỹ lại, thì mới phát hiện mình kéo lên là chú cảnh sát với một anh mì ăn liền.
Các bạn nói xem hai cái người này tại sao không lên tiếng vậy? Lãng phí thời gian vàng bạc của tôi.
Dưới cơn nóng giận, tôi lấy cục gạch ra, “Bốp bốp” đập vào mặt của bọn họ.
Kết quả là như thế này, một của anh mì ăn liền biến thành mặt bẹp, mà mặt của chú cảnh sát kia vốn là mặt bẹp nên không tránh khỏi mặt biến thành lòng chảo.
Bi kịch
Không có thời gian để buồn bã, tôi lại lao vào nơi có khói mù lần nữa, tiếp tục tìm kiếm.
Lần này đã rút kinh nghiệm của bài học vừa rồi, quyết định đổi thành lấy tay sờ soạng.
Thật may là người Hồng Thiếu Nhu với tên mặt lạnh đặc biệt rõ ràng, tôi đưa tay, trực tiếp mò được nhíu tên hí mắt, lại một đưa tay, trực tiếp mò được một mặt lạnh.
Sau khi xác định, vội vàng kéo bọn họ chạy ra ngoài.
Nhưng Bất Hoan tôi đây chính là người sinh ra có mệnh phải lao lực —— lần này lại sai lầm rồi.
Cái đó là tên giả mạo Hồng Thiếu Nhu, nói hắn là mắt hí, nói đến hai chữ mắt hí thật là muốn khóc.
Ánh mắt của hắn, giống như là lấy một tờ giấy gói trái bí đỏ lại trên thăn bí đỏ bọc rất mỏng, một viên cát muốn bay vào cũng khó khăn, nếu lúc có gió cát thổi tới cũng không cần phải nhắm mắt lại.
Mà cái cái tên giả mạo tên mặt lạnh, căn bản là một tiểu thụ. xinh đẹp
Tôi nổi giận: “Cái tên này không có việc gì sao lại chỉnh dáng dấp của mình thành như vậy để làm gì?”
Này cô em giả này dịu dàng nói: “Người ta vốn có thể chất mang tính hàn, phải thường xuyên uống nước đường đỏ ấy.”
Không rãnh càu nhàu với bọn họ, trực tiếp lấy cục gạch đập hai cái làm họ bất tỉnh, vọt vào trong vùng khói mù lần nữa.
Tầng khói trắng càng ngày càng mỏng, đoán chừng đã sắp tan hết.
Đây là cơ hội cuối cùng, tôi không thể thất bại.
Nhắm mắt lại, tôi dựa vào trực giác mọi việc đều thuận lợi của mình, bắt được hai người, một lần cuối cùng xông ra