Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
hông muốn người ta một năm tốt đẹp.
Khi Trầm Khánh Khánh biết được chuyện này thì cô đang ở nước ngoài, làm khách quý số tân niên đặc biệt của một đài truyền hình, mỗi ngày cô đều nói chuyện điện thoại với Trữ Mạt Ly, hoàn toàn không nghe được chút tin tức nào từ miệng anh. Đám phóng viên đã chờ cô ở sân bay liền đổ ra, mấy chục micro chặn trước mặt cô, cô chỉ nghe trong những câu hỏi lộn xộn này đều có hai chữ, “Hoàn Nghệ”: cô thấy thế nào với việc Hoàn Nghệ sắp phá sản? Có phải Hoàn Nghệ thật sự bị thu mua không? Trữ tổng có thái độ gì?
Trầm Khánh Khánh nghe thấy thì bàng hoàng sửng sốt, trong lòng khiếp sợ, quay đầu lại nhìn Ted, người phía sau cúi đầu biết tội.
Cô có thể nói gì chứ, căn bản là cô cái gì cũng không biết.
“Ngại quá, tôi không rõ lắm.” Miễn cưỡng đáp lại một câu, cô lại tiếp tục bước đi.
Các phóng viên bao vây cô muốn biết nguyên do, Trầm Khánh Khánh vất vả lắm mới lên được máy bay, máy bay vừa hạ cánh cô đã tới thẳng nhà Trữ Mạt Ly.
Lại nói bên ngoài đã sắp loạn rồi, nhưng người trong cuộc lại nhàn nhã ôm con gái đánh đàn.
Trữ Mạt Ly ngẩng đầu thấy Trầm Khánh Khánh mang theo hành lý đứng ở cửa ho không ngớt, vội đi lên đưa cô cốc nước: “Sao em ho nhiều vậy?”
Trầm Khánh Khánh vỗ trán, cô thật sự đã sống sót trở về, còn chạy trốn nữa thì cô tắt thở mất, cô lo lắng cho Trữ Mạt Ly nên mặt ủ mày chau, giận dữ vì không ngờ kẻ kia có thể gây ra chuyện kinh thiên động địa như vậy, nhưng Trữ Mạt Ly là nhân vật nào chứ, người khác muốn thấy anh vấp ngã, phỏng chừng phải chờ mất mấy trăm năm.
Trầm Khánh Khánh uống vài ngụm nước liền nói: “Ba anh ra tay?”
Trữ Mạt Ly rất phản cảm: “Ừ.”
Trầm Khánh Khánh nuốt nước miếng: “Nói em biết kết quả xấu nhất.”
“Hoàn Nghệ bị bán tháo, anh trắng tay.”
Trầm Khánh Khánh không thể tin được: “Sao lại đến nước này?”
Cô nghĩ Trữ Phong sẽ ra tay can thiệp vào sự nghiệp của Trữ Mạt Ly, nhưng không ngờ ông ta lại tuyệt tình như vậy, không chút lưu tình cha con. Nhưng Trữ Mạt Ly cũng quá bình tĩnh rồi, lửa đã cháy đến nơi, chẳng lẽ anh không định đấu tranh chút nào sao?
“Ông ta thích đuổi tận giết tuyệt, anh hai tay dâng cho ông ta, không cần ông ta phải phí sức.” Trữ Mạt Ly dựa trên sô pha, chân dài gác lên bàn trà.
Nhìn anh làm như chuyện không liên quan đến mình, bộ dáng vô lo vô nghĩ, Trầm Khánh Khánh hoài nghi: “Anh cứ để ông ta giết mình như vậy?”
“Ông ta muốn giết, anh biến Hoàn Nghệ thành một cái xác khô, chờ ông ta cầm được cũng chỉ còn bộ xương thôi. Nói sau đi,” Trữ Mạt Ly kéo Trầm Khánh Khánh đến trước mặt mình, môi mỏng khẽ cười, “Không phải anh có em là đại minh tinh nuôi anh rồi à?”
Trầm Khánh Khánh và Trữ Mạt Ly, một người dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ với người nhà, không nhận ba không nhận mẹ, một người mắt thấy đối phương vì mình mà cắt đứt quan hệ với gia đình vẫn có thể yên tâm thoải mái, nếu không thì sao bọn họ có thể là một đôi trời sinh chứ.
Đều không phải người lương thiện, vậy nên ở bên nhau.
Trữ Phong ra tay rất nhanh, giống như một hơi nuốt cả sơn hà, không tới nửa tháng liền đoạt lấy Hoàn Nghệ, Trữ Mạt Ly không hề phản kháng, chỉ giải thích đơn giản, hào phóng giao công ty cho ba anh, sau đó lại biến mất khỏi tầm mắt dư luận.
Phóng viên đều có khứu giác tuyệt đỉnh, ngửi được mùi vị khác thường trong sự việc lần này, sau đó có người bắt đầu thêu dệt, tung ra tin tức kinh người: nhà họ Trữ cực lực phản đối tình cảm Ly - Khánh, ông Trữ không tiếc ra tay chia rẽ uyên ương. Trữ Mạt Ly liều chết không theo, khiến ông Trữ tức giận đến sùi bọt mép.
Một người phụ nữ có khả năng bậc này, có thể khiến cho hai cha con tranh chấp, trở mặt thành thù, quả là quá ghê gớm. Trầm Khánh Khánh cũng không phải người mù, tự nhiên có không ít người lạ quan sát cô, có rất nhiều chương trình yêu đương lấy cặp đôi bọn họ làm đề tài, rốt cuộc thì tình quý hơn tiền, hay là mỗi người một ngả, mọi người đều mỏi mắt chờ mong. Trầm Khánh Khánh thấy thật buồn cười, bao nhiêu ánh mắt dán vào họ như vậy, bao nhiêu người ngợi ca tình cảm của họ, nhưng không thấy họ trắc trở thì không vui, trong vòng luẩn quẩn này thật tình là giả, giả ý mới là thật, lô-gíc quái lại biết bao.
Hiện tại, nhiệt tình với bếp núc của Trữ Mạt Ly vẫn chưa giảm bớt, nhưng thiên phú của anh ở phương diện này quả thật cũng tạm được, làm được món này món nọ hình thức không tồi, vị giác lại cực kém. Trầm Khánh Khánh tựa vào cạnh cửa, nhìn anh bỏ thêm chút đường vào nồi, lắc đầu, nhìn trong sách, lại bỏ thêm chút muối, nếm một ngụm, lập tức cau mày nhăn mặt.
Trong phòng ăn ngập tràn mùi dầu mỡ, không dễ ngửi mấy, nhưng không biết vì sao mà mùi khói bếp này có thể lặng lẽ tiến vào trái tim vốn tưởng là tường đồng vách sắt của cô, mang theo hương vị của cuộc sống gia đình đích thực.
Trầm Khánh Khánh rất thích đứng sau nhìn vẻ bận rộn của anh, càng nhìn càng mê đắm, anh mặc đồ ở nhà đơn giản, ống tay áo gấp ngay ngắn đến khuỷu tay, ngón tay thon dài cầm dụng cụ làm bếp lật