Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
Thị bỗng cười khanh khách nói với Trầm Khánh Khánh: “Hôm nay Tiểu Hàm cũng đến đây, em đi gặp cậu ta đi!”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, ngay sau đó bất giác nhíu mày: “Anh ta đến đây?”
Ted cuống quýt nắm tay áo Trịnh Thị: “Anh đưa vé còn lại cho hắn? Không phải anh bảo cho mẹ anh hả?”
Trữ Mạt Ly ngược lại rất bình tĩnh.
Trịnh Thị miễn cưỡng nói: “Tiểu Hàm xin anh, cuối cùng anh cũng ngại từ chối. Khánh Khánh, cậu ta ở bên ngoài đợi em đó!”
“Bây giờ Khánh Khánh không thể ra ngoài bằng cửa chính, anh không thấy nhiều phóng viên như vậy à?” Ted cứng rắn nói.
Trịnh Thị vỗ lưng trấn an Ted, nhưng lời nói vẫn như trước: “Cậu ta muốn mời em ăn cơm.”
“Ngại quá, mọi việc nên có thứ tự trước sau phải không nhỉ?” Trữ Mạt Ly đánh tan trầm mặc, từ phía sau đi đến, không chút dấu vết kéo Trầm Khánh Khánh đến bên cạnh mình.
Trịnh Thị giả bộ không rõ: “Có ý gì?”
Trữ Mạt Ly mặt không đổi sắc, tâm không loạn nói dối: “Lát nữa có bữa tiệc chúc mừng, nữ chính không thể không tham gia.”
Trịnh Thị dõng dạc nói: “Dù sao chỉ cần hé mặt là được, Khánh Khánh, Tiểu Hàm đã đặt chỗ rồi.”
Trữ Mạt Ly cúi đầu, dịu dàng nói: “Khánh Khánh, tôn chỉ của em là công việc đặt lên trên hết.”
Trầm Khánh Khánh nghi ngờ: “Khi nào có tiệc chúc mừng vậy?”
Trữ Mạt Ly thản nhiên nói: “Tôi nói có là có. Ted.”
Ted nhanh nhạy phản ứng lại, lập tức tiếp lời: “Là anh vội quá quên nói cho em, thật sự có một tiệc chúc mừng.”
Đây rõ ràng là cướp người.
Trầm Khánh Khánh không biết trong hồ lô Trữ Mạt Ly bán thuốc gì, nhưng trước mắt cô quả thật không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Quý Hàm kia, sau khi cân nhắc, cô đưa ra quyết định: “Em phải đến tiệc chúc mừng, anh bảo Quý Hàm bỏ ý định đi. Bọn em phải bình tĩnh thêm một khoảng thời gian nữa mới ổn, đỡ gặp mặt lại ầm ĩ.”
Vẻ mặt Trịnh Thị cứng đờ, lại nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Khánh Khánh, hôm nay Tiểu Hàm đặt chỗ ở POPO, em hẳn vẫn nhớ đây là nơi kỷ niệm 100 ngày hai người qua lại chứ?”
Trầm Khánh Khánh lại trầm mặc, thở dài: “Em hiểu ý tốt của anh, em thật sự không rảnh.”
Trịnh Thị đánh giá Trầm Khánh Khánh một lát, phát hiện cô thật sự không hay nói giỡn, anh ta không khỏi có phần kinh ngạc. Trước đây chỉ cần anh ta nói giúp Quý Hàm vài lời hay, Trầm Khánh Khánh lập tức giãn mây đen, tước vũ khí đầu hàng, nhưng lần này cô lại kiên quyết đến như vậy.
Rốt cuộc đã thương tổn vào tâm, không phải nói vãn hồi là có thể vãn hồi.
“Được rồi, vậy để lần sau vậy… Em đừng giận, lời cậu ta nói lúc đó đều do tức giận mà ra.”
“Em phân biệt được lời giận và lời thật.” Trầm Khánh Khánh cũng không muốn làm khó Trịnh Thị, “Lại cảm ơn hoa của anh.”
Trịnh Thị xòe tay, cười nói: “Đó không phải anh tặng, em hẳn biết là ai.”
Hương bách hợp thơm ngát bỗng có hơi gay mũi.
Trịnh Thị đi rồi, Ted chịu đòn nhận tội, Trầm Khánh Khánh rộng lượng phất phất tay: “IQ của người đang yêu luôn rất thấp.” Ted bị cô chỉnh hận không thể trốn ra ngoài.
“Anh diễn màn ghen tuông như thật.” Trầm Khánh Khánh nhét bó bách hợp vào tay Trữ Mạt Ly.
Trữ Mạt Ly ngắt một đóa, đưa lên mũi ngửi: “Ai nói là giả vậy?”
“Hừ.” Trầm Khánh Khánh lại dùng ánh mắt xem kịch hay nhìn Trữ Mạt Ly: “Tôi chờ tiệc chúc mừng tối nay.”
Trầm Khánh Khánh cô cũng không ngu ngốc, làm gì có cái tiệc chúc mừng nào, có điều anh đúng lúc lại cho cô một lý do, lúc đó cô không chọc phá không có nghĩa là cô không biết anh giở trò.
Trữ Mạt Ly lại nói rất thản nhiên: “Sẽ không để em thất vọng.”
Buổi tối, Trầm Khánh Khánh cực kỳ hứng thú theo Ted đến tham gia cái gọi là tiệc chúc mừng kia. Cô thật muốn xem Trữ Mạt Ly làm ảo thuật như thế nào, phải trong ba giờ bày ra một tiệc chúc mừng y như thật, cho dù có là Trữ Mạt Ly, cũng không sợ không tìm được nhược điểm.
Nhưng mà, khi Ted đưa Trầm Khánh Khánh đến nhà Trữ Mạt Ly, Trầm Khánh Khánh không cười nổi.
Liễu Liễu bổ nhào vào trong lòng Trầm Khánh Khánh, đôi mắt to lóe lên: “Dì Khánh Khánh, mau tới, dì xem con đã chuẩn bị bóng bay.”
Trên tường phòng khách treo một băng rôn, mặt trên đúng là một hàng chữ to xiêu xiêu vẹo vẹo: Tiệc chúc mừng Trầm Khánh Khánh.
Trữ Mạt Ly nâng ly rượu tới trước mặt Trầm Khánh Khánh.
“Tiệc chúc mừng?” Trầm Khánh Khánh chỉ vào dòng chữ to trên tường vô lực nói.
“Tôi chưa nói công ty tổ chức tiệc chúc mừng, em hẳn là nghe rõ lời tôi nói.”
Hiệu quả tỉa tót câu chữ, Trữ Mạt Ly xưng thứ hai, ai dám xưng thứ nhất.
Trữ Mạt Ly đưa cô một ly sâm banh: “Liễu Liễu có làm quà tặng em.”
Liễu Liễu lập tức từ trong phòng mang ra một cái hộp lớn, ngập tràn mong chờ đưa tới trước mặt Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh hẳn sớm đoán được Trữ Mạt Ly sẽ xử lý vấn đề như thế nào, nhìn Liễu Liễu đáng yêu trước mặt, Trầm Khánh Khánh nhận lấy ly sâm banh uống một ngụm, sau đó lộ ra vẻ mặt mong chờ được nhận quà: “Là cái gì vậy?”
Liễu Liễu hai tay ôm má, chỉ cười: “Hì hì.”
Trầm Khánh Khánh mở lại mở, món quà dần hiện lên rõ ràng trước mắt, khi nó hiện ra hoàn toàn trước mặt Trầm Khánh Khánh, cổ họng cô bỗng