XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

ờng thay đổi quần áo bình thường, lặng lẽ đi vào vị trí đặc biệt được chuẩn bị trước, quan sát màn ảnh.
Trữ Mạt Ly đã sớm ngồi chờ ở đó, bên cạnh lại đặt một bó hoa hồng tươi thắm.
Anh lấy bó hoa hồng, đưa tới trước mặt cô: “Chúc mừng, biểu hiện vừa rồi của em rất hoàn mỹ.”
Trữ Mạt Ly cả người trắng thuần, chỉ có đường viền cổ áo trang trí bằng một viên kim cương sáng nhẹ, khiến anh sáng như trăng, tuấn tú bức người. Trầm Khánh Khánh vẫn cảm thấy người đàn ông này mặc trang phục trắng như tuyết thật tao nhã, mà khi ấy người này vẫn là Trữ Mạt Ly, vì sao hắn ăn mặc đơn giản vẫn có thể tỏa ra cốt cách quý tộc như vậy?
“Cảm ơn.” Trầm Khánh Khánh nhận lấy, tay đưa cho Ted, cô cũng không muốn lát nữa cầm bó hoa này bị đám phóng viên đuổi giết.
Trầm Khánh Khánh rời khỏi chỗ Trữ Mạt Ly ngồi xuống, phim còn chưa chiếu, so với ngồi không, chi bằng tìm chuyện nói.
“Chuyện lần trước anh nói, tôi thật sự không nghĩ ra, nên tôi quyết định không nghĩ nữa.”
Trữ Mạt Ly cười nói vô tình: “Em quả thật không thích hợp suy nghĩ mấy chuyện có chiều sâu.”
Cổ họng Trầm Khánh Khánh như bị xương cá mắc ngang, không thể rơi xuống dưới, cô trêu chọc nói: “Chỉ mình tôi bị phóng viên làm phiền có phải không công bằng lắm hay không? Nếu anh muốn bọn họ hiểu lầm, mặc kệ thế nào anh vẫn nên ra vẻ chút chứ, ví như vừa rồi anh nên tặng tôi bó hoa này trước mặt mọi người.”
Nếu đến bây giờ Trữ Mạt Ly còn không giải thích lời anh nói – câu nói làm người ta nghĩ loạn, như vậy chỉ còn một con đường cuối cùng, Trầm Khánh Khánh không thể không xé rách da mặt anh, không muốn nó đồng lõa với người giỏi nói dối này.
Trữ Mạt Ly nghiêng mặt, dường như còn thật sự suy nghĩ, lại nói nghiêm túc: “Đó là một chủ ý không tồi, trong bữa tiệc chúc mừng có thể thử.”
Trầm Khánh Khánh bị hù doạ: “Anh dám.”
Trữ Mạt Ly lại nói thật hiển nhiên: “Khánh Khánh, tôi theo đuổi em, đương nhiên phải làm cho thật giống.”
Trầm Khánh Khánh che miệng cười nói: “Ha ha, nếu anh dám, tôi đây sẽ cự tuyệt anh trước mặt phóng viên.”
Trữ Mạt Ly hừ một tiếng khó hiểu: “Phim bắt đầu rồi, chuyện này để sau nói.”






Bất luận Trương Hiển Chính phạm phải lỗi lầm như thế nào, nhưng đối với điện ảnh, chắc chắn hắn vẫn rất đáng khen. Phân đoạn lớn có cảnh lớn, phân đoạn nhỏ có cảnh nhỏ tỉ mỉ, từ trước tới nay Trữ Mạt Ly đều có yêu cầu rất cao với phim điện ảnh, nhưng để đạt được yêu cầu của anh, anh cũng đầu tư rất lớn.
Tuy vậy, cảnh có đẹp thế nào cũng chỉ là đồ trang trí, diễn viên mới là linh hồn của bộ phim. Đối với một nữ diễn viên vừa đạt được vinh quang, Trầm Khánh Khánh cũng rất có can đảm, dám tiếp nhận bộ phim mà phần lớn là tự mình độc diễn như vậy, rất nhiều nhà phê bình điện ảnh đều chuyên chú nhìn vào diễn xuất của cô.
Không thể nghi ngờ, Trầm Khánh Khánh diễn xuất rất có hồn, mặc dù biểu hiện chưa hơn hẳn diễn xuất trong bộ phim cô giành giải thưởng, nhưng cô nắm chắc tính cách nhân vật, vẫn xuất thần nhập hóa. Diễn viên mới vào nghề đều quen dùng động tác thể hiện cảm xúc bản thân, diễn viên có chút kinh nghiệm bắt đầu diễn xuất thêm bằng nét mặt, mà diễn viên chân chính sẽ diễn xuất bằng ánh mắt, sẽ diễn bằng cảm xúc, giống như Trầm Khánh Khánh.
Đây không phải là lần đầu tiên Trầm Khánh Khánh xem phim mình diễn, nhưng không lần nào cô bất an như bây giờ, nhất là càng đến đoạn cảnh nóng kia, cô càng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, như một thí sinh chờ đợi điểm thi, muốn nhìn lại không dám nhìn bài làm ấy.
Nội dung bộ phim dần tiến tới cảnh nóng, mọi người chờ mong cảnh này rốt cuộc đã bỏ khăn che mặt. Hai tay Trầm Khánh Khánh không khỏi vặn lại cùng nhau. Cảnh phim càng vào sâu, cô càng nắm chặt, âm thanh rõ ràng, hình ảnh sống động, Trầm Khánh Khánh không khỏi thay đổi vài thế ngồi. Mà Trữ Mạt Ly bên cạnh từ đầu đến cuối đều hết sức chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc, như giám định và thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật chân chính.
Vẻ mặt ảnh hậu lúc này thật buồn cười, boss cô thì cười rất vui vẻ.
“Khánh Khánh.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, cô quay đầu lại, kinh ngạc nói: “Trịnh Thị.”
Trịnh Thị cười tủm tỉm cầm bó bách hợp chân thành đi tới: “Phim hay lắm, chúc em lại giành thêm giải thưởng trở về.”
“Cảm ơn.” Trầm Khánh Khánh nhận hoa, khó hiểu hỏi, “Sao anh đến được buổi ra mắt này?”
“À, vé rất đắt hàng, anh số đỏ, cướp được hai vé.”
Trầm Khánh Khánh lập tức hiểu rõ khẽ gật đầu, tức thời liếc mắt nhìn Ted. Ted xấu hổ đỏ mặt, không khỏi trừng Trịnh Thị.
Trịnh Thị vô tội chớp mắt, sau đó nhìn thấy bó hoa hồng trong tay Ted, phút chốc thay đổi sắc mặt, cảnh giác nói: “Hoa này không nên nhận chứ?”
Trầm Khánh Khánh vội vàng giải thích: “Đừng nóng, không ai lấy xó nhà của anh đâu, đây là của em.”
Trịnh Thị còn chưa kịp yên tâm, lại cảnh giác lên: “Của em? Ai tặng vậy?”
Nơi này có một nhân vật lớn vẫn bị Trịnh Thị xem nhẹ, mãi đến lúc này Trịnh Thị mới hướng ánh mắt nhìn anh.
Trữ Mạt Ly cười như không cười nhìn anh ta.
Trịnh