Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
nóng lên nói không thành tiếng.
Món quà cũng không tinh xảo như thế, nhưng trân quý hơn cả kim cương.
“Đây là…”
“Dì Khánh Khánh thích búp bê Barbie, là con làm đó!”
“Oa, Liễu Liễu giỏi quá, làm rất đẹp.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Liễu đỏ lên, nhăn nhó nói: “Con làm theo hình dáng của dì Khánh Khánh.”
Ngón tay Trầm Khánh Khánh lướt qua búp bê từng chút một, nói thật ra, nếu cô mà lớn lên giống như vầy, chắc cô sẽ khóc mất. Nhưng là, bất luận ánh mắt búp bê lớn bé thế nào, cổ có ngắn ra sao, Trầm Khánh Khánh cho rằng đây là món quà tốt nhất mà cô nhận được.
Bởi vì chân thành, nên trân quý.
“Ba ba cũng có chuẩn bị quà nha!”
Rơi lệ trước mặt đứa nhỏ thật là chuyện mất mặt, Trầm Khánh Khánh dùng tốc độ nhanh nhất điều chỉnh cảm xúc, cất quà vào trong túi, sau đó nói không tin tưởng lắm: “Ba con cũng có quà muốn tặng?”
Liễu Liễu che mắt Trầm Khánh Khánh, sau đó dắt cô đi.
Trầm Khánh Khánh có hơi không yên tâm đi theo con bé: “Bí ẩn như vậy sao? Đừng làm dì sợ nha.”
“Ba ba, chuẩn bị xong chưa?”
Không nghe thấy Trữ Mạt Ly trả lời, nhưng ánh mắt lại được người đằng sau hé mở.
Đèn trong nhà ăn tắt hết, ánh nến sáng rực xen vào mắt Trầm Khánh Khánh trước tiên, hoa tươi, âm nhạc, đầy đủ mọi thứ. Chẳng qua, Trầm Khánh Khánh chưa nhìn thấy bít tết, rượu vang, trên bàn chỉ có ba đĩa – cơm chiên trứng, có điều món cơm chiên trứng này không hề tùy tiện. Màu trứng vàng rực, hạt gạo chắc nịch, mùi xông vào mũi, mê hoặc miệng người phải động.
Trầm Khánh Khánh không nói nên lời, không thể đánh giá đĩa cơm chiên trứng trước mắt. Cô có một sở thích nho nhỏ, cô thích ăn nhất không phải những món ăn đẳng cấp xa xỉ tinh xảo, mà chỉ là một món cơm chiên trứng vô cùng đơn giản.
Đây là một bí mật rất riêng tư, ở nhà Trầm Khánh Khánh thường tự làm để ăn, một mình thưởng thụ thú vui tự tại.
“Dì Khánh Khánh”. Liễu Liễu nhỏ giọng gọi.
“Sao?”
“Ba ba chỉ biết làm món này. Nhưng ăn ngon lắm, bình thường con cũng không được ăn.”
Trầm Khánh Khánh giật mình: “Đây là ba con làm?”
Trữ Mạt Ly ngồi đối diện Trầm Khánh Khánh, anh cũng rất vừa lòng với tác phẩm của mình, cũng không có chút xấu hổ với việc bản thân chỉ biết làm cơm chiên trứng: “Tôi dám đảm bảo đầu bếp POPO cũng không làm được hương vị này.”
Trầm Khánh Khánh khinh thường nói: “Chỉ là cơm chiên trứng, khẩu khí lớn như vậy. Tôi cũng rất tìm tòi món cơm chiên trứng này.”
Trữ Mạt Ly làm một động tác xin mời.
Trầm Khánh Khánh ăn một miếng, trong đầu chuẩn bị một đống lời nói châm chọc, nhưng ba giây qua đi, cô kinh hoàng rồi.
Liễu Liễu thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Trầm Khánh Khánh, cười nói: “Có phải ba làm ngon lắm không ạ?”
“Không phải… Phải…” Trầm Khánh Khánh nói năng lộn xộn một hồi, “Anh làm như thế nào?”
Trữ Mạt Ly không đáp hỏi lại: “Ăn ngon không?”
Trầm Khánh Khánh nghẹn một lúc, cô không thể không nói đây là món cơm chiên trứng ngon nhất cô từng, chỉ là cô không thể thừa nhận, cô tự phong vua cơm chiên trứng, sao Trữ Mạt Ly lại có thể hơn cô?
Trữ Mạt Ly hôm nay mèo mù vớ cá rán, lại có thể đánh bậy đánh bạ bày ra ba đĩa cơm chiên trứng, còn chạm tới tâm cô.
Trầm Khánh Khánh cúi đầu ăn cơm, vụng về nói: “Còn không bằng…”
Trầm Khánh Khánh biết mình làm cơm chiên trứng không phải là ngon nhất, bởi trước kia cô từng nếm qua cơm chiên trứng ngon hơn cô làm, cô trước sau vẫn không làm ra hương vị đặc biệt ấy, nhưng đến tột cùng là cô ăn ở đâu, ăn lúc nào, cô sống chết cũng không nhớ ra được. Vậy mà hôm nay, món cơm chiên trứng Trữ Mạt Ly làm lại trùng hợp giống hệt hương vị trong trí nhớ, không kém chút nào.
Món cơm chiên trứng của Trữ Mạt Ly rất được hoan nghênh, Trầm Khánh Khánh ăn rồi còn muốn ăn thêm, nhưng anh lại nói không còn.
Trầm Khánh Khánh chịu đả kích rất lớn: “Chỉ có một ít như vậy?”
Trữ Mạt Ly uống rượu vang, cười rất đắc ý: “Số lượng có hạn, hoan nghênh lần sau lui tới.”
Trầm Khánh Khánh chưa từ bỏ ý định: “Anh học từ ai vậy?”
“Vô sự tự thông.”
“Không thể.”
“Thế nào?”
“Trước kia tôi từng ăn loại hương vị như thế này.”
Trữ Mạt Ly hiếu kỳ hỏi: “Ở đâu?”
“… Quên rồi. Nhưng tôi không thể làm ra loại mùi vị này, anh rõ ràng không biết nấu ăn, làm sao có thể tự mình học cách làm được mùi vị như vậy?”
Liễu Liễu vội vàng thanh minh cho ba mình: “Dì Khánh Khánh, món này thật sự là ba ba tự làm.”
Ánh mắt đen ôn hòa của Trữ Mạt Ly thoáng rực sáng, anh mỉm cười nói: “Tôi chỉ nói không có hứng thú với việc nấu ăn, không nói là tôi làm không ngon. Em có muốn biết có gì bí ẩn bên trong không?”
Trầm Khánh Khánh rất muốn bướng bỉnh lắc đầu, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.
Trữ Mạt Ly cười dịu dàng, kéo dài giọng nói: “Anh… không nói cho em.”
Trầm Khánh Khánh suýt nữa không tiếp thu được, cô nghiến răng nghiến lợi: “Anh trêu đùa tôi?”
“Trừ phi…” Trữ Mạt Ly lại kéo dài.
“Cái gì?”
“Không nhận “Nữ hoàng áo trắng”.”
Trầm Khánh Khánh ngẩn người, lập tức từ chối: “Không được.”
Trữ Mạt Ly nuối tiếc nói: “Vậy quên đi.”
Trầm Khánh Khánh khó hiểu: “