Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
tay của mình.
Cô uống một ngụm nước vào trong bụng mới thoáng chút dễ chịu hơn.
Cả đêm mưa đi qua, bây giờ ngoài trời thoáng đãng. Cô cũng không biết mấy giờ rồi, chỉ là nhìn bên ngoài mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh, chỉ có vài đám mây thật mỏng lơ lửng trên không trung.
Ánh mặt trời chiếu vào thậm chí có chút chói mắt, An Nhiên đưa lưng về phía ánh sáng lần nữa nằm xuống, đầu có cảm giác càng ngày cành nặng nề. Cô đưa cái tay từ trong chăn ra, sờ đến bên cạnh còn nếp nhăn trên giường, anh đã đi nơi nào?
Lúc Nam Tịch Tuyệt trở lại, An Nhiên đã ngủ, mặt của cô trắng bệch, đôi môi cơ hồ không có huyết sắc. Anh kêu cô, chạm phải thân thể cô nóng bỏng, cũng biết không đúng, "Tiểu Nhiên, tỉnh lại."
An Nhiên chỉ giật giật không tỉnh.
Anh đem cô che phủ cực kỳ chặt chẽ, mang vào bệnh viện. Lần thứ hai tỉnh, An Nhiên một thân mồ hôi, trên người nhẹ nhõm rất nhiều, người cũng dần dần tỉnh táo.
Canh giữ một bên Nam Tịch Tuyệt nhìn cô tỉnh, đưa tay vào trong chăn bắt lấy cái tay khác của cô, siết thật chặt, "Còn khó chịu sao?"
An Nhiên lắc đầu một cái.
Nam Tịch Tuyệt đứng dậy, cầm khăn lông nóng lau mồ hôi trên trán cho cô. An Nhiên quay đầu đi, không muốn nhìn anh. Anh biết trong lòng cô vẫn còn giận anh, dịu dàng dụ dỗ nói: "Dưỡng bệnh cho tốt, anh bảo đảm Tô Nam không có việc gì."
An Nhiên nhắm hai mắt lại, xem bộ dáng là còn muốn ngủ. Nam Tịch Tuyệt đưa tay vào trong chăn, sờ sờ tay chân của cô đã ấm áp lại; sờ trên người, nhiệt độ cũng đi xuống, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn cô ngủ, anh rón rén đi ra phòng bệnh, gọi điện thoại hỏi tình hình Lâm Lâm bên kia, lại phân phó người coi chừng tốt Tô Nam, đừng để cho anh ta gây ra phiền toái.
An Nhiên tỉnh ngủ lúc trời còn chưa sáng, kim tiêm sớm đã rút, tay dán băng đang bị Nam Tịch Tuyệt nắm trong lòng bàn tay. Cô giật giật, rất đau, có lẽ là mạch máu kia sưng lên. Mạch máu trên tay cô rất nhỏ, phải dùng kim tiêm nhỏ nhất, truyền nước tốc độ nhanh cũng bị thương. Ấn vào nơi bị tiêm, tiêm thế này mấy ngày cũng không tiêu xuống.
Đây không phải là lần đầu ngã bệnh, nhưng lần trước cũng đã qua mấy năm rồi, lần thứ nhất đều anh ở cùng với cô.
Nam Tịch Tuyệt đem tay cô nhét ở phía dưới chăn, cho cô ăn chút cháo Bát Bảo đã được giữ nhiệt, "Đói bụng không, ăn lót bụng trước. . . . . . . Em cảm không nhẹ, tối nay ở lại nơi này, sáng ngày mốt là có thể tốt lên rồi."
Anh vừa nói xong, An Nhiên đã vén chăn lên cầm lấy quần áo ở đuôi giường mặc, "Em không sao, không cần thiết nằm viện, trở về thôi." Sau khi Khâu Thiếu Trạch chết, bệnh viện trở thành một trong những nơi cô ghét nhất. Ở chỗ này, cô nghĩ đến ba mẹ cô cãi vả, cô liều mạng sinh hạ bảo bối sau khổ sở cùng tịch mịch.
Cô cố ý muốn đi, Nam Tịch Tuyệt cũng không cản cô. Hai người ra khỏi bệnh viện, bên ngoài đã trời đã tối. Nam Tịch Tuyệt gọi xe, An Nhiên khoát tay cũng không đợi anh, "Muốn ngồi xe chính anh ngồi đi, em muốn đi một chút."
Nam Tịch Tuyệt liền đi theo phía sau cô.
An Nhiên nhìn cái bóng thật dài của anh, liền cố ý đạp lên. Cô mới vừa hạ sốt, thân thể chưa khỏe, đi một đoạn ngắn đường đã một thân đổ mồ hôi, bị gió lạnh thổi, liền hắt xì hơi. Một thương tổn này, khí nóng giống như chạy theo, cô lắc lư, quả thật không đứng vững.
Nam Tịch Tuyệt đi vòng qua phía trước cô, đưa lưng về phía cô ngồi xuống, "Anh cõng em."
An Nhiên lên lưng, ôm cổ anh, hai tay anh cầm khuỷu chân của cô. Cõng cô từ từ đi.
An Nhiên đem cổ áo của anh lật xuống một chút, dùng gương mặt dán sát vào cổ của anh, cọ xát. Loại nũng nịu mờ ám này khiến tâm tình Nam Tịch Tuyệt lập tức dễ chịu hơn.
Sau khi trở về, Nam Tịch Tuyệt đem cháo hâm nóng cho cô ăn..., An Nhiên nếm thử một miếng, trong miệng thật sự không có vị, không chịu ăn, cô cầm chén vừa đẩy tới, nói: "Em muốn ăn củ cải trắng muối."
Nam Tịch Tuyệt đi đến chỗ cô bưng ra một bàn. Nghĩ đến An Nhiên liền bắt đầu chảy nước miếng, cô thử nếm một miếng, thoải mái nheo mắt lại, mùi vị thật sự rất ngon! Lần này trên bàn có củ cải trắng muối, cô lại ăn hơn phân nửa chén cháo.
Nhìn cô chịu ăn cơm, Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc yên tâm. Anh sáng sớm đi ra ngoài mua sữa đậu nành bánh bao bánh tiêu nóng về. Nhìn cô ăn được ngon, anh mới ý thức được mình cũng cực đói.
An Nhiên an tĩnh nhìn anh miệng to ăn cơm, ăn canh, đột nhiên nói: "Em với anh cùng trở về."
Nam Tịch Tuyệt suýt bị bánh bao thịt làm nghẹn, anh uống sữa đậu nành nuốt xuống, mong đợi nhìn tới cô, "Thật?"
An Nhiên gật đầu một cái. Tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, an nguy của Lâm Lâm cô ngược lại yên tâm. Chỉ là Tô Nam. . . . . . Bị cha mẹ của Tô Nam phát hiện anh vô cớ mất tích, nếu lại tra ra bị người trói đi, nhất định sẽ nổi lên sóng gió. Hơn nữa cô cũng không thể để cho Tô Nam vô duyên vô cớ chịu loại uất ức này.
Cô hiện tại, không có biện pháp cùng Nam Tịch Tuyệt phản kháng.
Tay cô chỉ trên bàn cơm xẹt qua xẹt lại, nghiêm túc nhìn anh, "Anh phải lập tức thả Tô Nam ra."
Nụ cười trên mặt Nam Tịch Tuyệt cứng lại, anh lại cầ