Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
tìm em gái. Lục Nhược ngồi ở trong một đám người cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình xuống, chỉ nghe Nam Tịch Tuyệt quát nhẹ một tiếng: "Ngày mai tìm cậu tính sổ." Khiến tóc gáy sau lưng không khỏi dựng đứng lên, hắn là đang trêu trọc ai chứ?
Nam Cung Quân Như khiêng Yến tử say như chết ra khỏi quầy rượu, ném cô đến chỗ ngồi phía sau xe, nhìn An Nhiên đang ra ngoài cùng với Nam Tịch Tuyệt nói: "Nam tử, về sau cẩn thận bàn luận, tớ đi trước."
Nam Tịch Tuyệt gật đầu một cái: "Đi đường cẩn thận." An Nhiên kinh ngạc nhìn bọn họ, bất chợt vùng khỏi cánh tay Nam Tịch Tuyệt, đánh về phía Nam Cung Quân Như: "Ngươi. . . . . . Cái tên cầm thú này, cặn bã, mau để Yến tử xuống!" Cô kéo Nam Cung Quân Như không thả, dùng sức đem Yến tử kéo xuống.
"Nam tử, cô ấy uống say rồi !" Nam Cung Quân Như bị cô cào hai cái, trên cánh tay đau rát, giọng nói không khỏi có chút lên cao.
Nam Tịch Tuyệt bế cô, "Tiểu Nhiên, em điên rồi."
"Tôi không có, tôi. . . . . ." An Nhiên dùng sức đấm đá , "Mới vừa rồi Yến tử có nói, nói. . . . . ." Cô chỉ vào Nam Cung Quân Như, đột nhiên hiểu được tại sao cô vẫn lo sợ bất an rồi, "Hắn xâm phạm qua Yến tử!" Cô căm thù đến tận xương tuỷ nhìn Nam Cung Quân Như, sau đó là sắc mặt hờ hững.
Cô còn muốn nói tiếp, lại bị Nam Tịch Tuyệt bụm miệng, nửa kéo nửa ôm ném vào trong xe của mình.
Váy trên người An Nhiên nhăn thành một đoàn, tay chân cô cùng sử dụng bò dậy, lại đụng phải mui xe, đau đớn kêu lên một tiếng sau đó lại nằm xuống chỗ ngồi.
"Em hãy thành thật một chút." Mới vừa ngồi vào ghế lái Nam Tịch Tuyệt liền uốn người qua xoa xoa đầu của cô.
Vẻ mặt An Nhiên oán giận nhìn anh ở đằng trước, "Anh, anh đừng đưởng rằng mình rất giỏi. Anh dám tổn thương người nhà của em một chút thử xem?"
Cô kiên trì một lát, lại mềm xuống, "Nhưng là như vậy đối với dì Anh cũng không công bằng, đúng không? . . . . . ." Đầu của cô hỗn loạn, "Không có lỗi với dì Anh, ba mẹ em đều là người tốt. . . . . ."
Nam Tịch Tuyệt khởi động xe, quay đầu lại dịu dàng nói: "Ngoan, ngủ một chút thôi, về đến nhà anh sẽ gọi em."
"Oh." An Nhiên nghe lời nằm xuống.
Cô rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ, còn phát ra tiếng khò khè. Nam Tịch Tuyệt đưa cô đến cửa chính nhà họ An, cô níu tay áo của anh lại, cười hì hì nói: "Em còn chưa nói với anh, em muốn gả cho anh, còn phải sinh đứa trẻ cho anh?"
Nam Tịch Tuyệt vỗ vỗ đầu của cô, "Em bây giờ vẫn còn là trẻ con."
"Anh không muốn?" An Nhiên bĩu môi, "Em còn không muốn sinh đây!"
Nam Tịch Tuyệt không khỏi lắc đầu, "Mau trở về ngủ."
Sườn Xám Màu Vàng Nhạt
Nam Tịch Tuyệt nhấn chuông cửa nhà họ An, vợ chồng An Diệc Bác đã nhận được điện thoại của Nam Cung Quân Như từ sớm nên vội vã ra đón.
Nhìn con gái còn đang ở tuổi vị thành niên lại uống say đến ngã trái ngã phải, An Diệc Bác tức giận nói: "Càng lớn càng không biết phép tắc." Quay đầu lại thấy vẻ mặt lo lắng đau lòng của Nhập Hồng, giận cá chém thớt nói: "Con hư cũng tại mẹ không biết dậy!"
Nhập Hồng lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho An Nhiên, vỗ về ôm cô, đôi mắt đẹp giận giữ nhìn An Diệc Bác: "Tôi không biết dậy, tôi cũng chỉ có duy nhất một đứa con gái bảo bổi. Nhiên Nhiên biến thành như vậy cũng đều là lỗi của ông! Con gái ruột của tôi so ra vẫn còn thua Yến tử từ nhỏ không có mẹ mà vẫn được vui vẻ, trong lòng tôi còn có thể dễ chịu được sao?" Nói xong, Nhập Hồng liền rơi nước mắt, "Hôm nay vừa đúng lúc Nam tử cũng ở đây, để Nam tử nói lời công đạo, An thị chỉ có thể giao cho Nhiên Nhiên của tôi!"
Nghe thế , Nam Tịch Tuyệt cũng hiểu ra, vợ chồng An Diệc Bác không chỉ vì chuyện An Nhiên say rượu về muộn, chỉ sợ hôm nay sau khi vợ chồng Nam Cung tới gửi thiệp mời sinh nhật của Yến tử, đã kích thích Nhập Hồng. Dì Hồng lại cùng An Diệc Bác gây gổ.
Nam Tịch Tuyệt gật đầu một cái, ngồi xổm xuống, An Nhiên vui mừng leo lên lưng anh.
Nam Tịch Tuyệt cõng cô lên lầu, An Nhiên ôm hắn không chịu buông tay, "Anh hôn em, không hôn không được đi."
Nam Tịch Tuyệt không ngại ở trên môi cô hôn liền mấy cái. Kéo chăn đắp cho cô thật kín, lúc đi rót nước thấy cô chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, bởi vì uống rượu mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhất thời trong lòng rung động. Anh nâng đầu cô dậy giúp cô uống nước, nhỏ giọng hỏi: "Hai ngày nay nghỉ ngơi như thế nào, còn đau không?"
An Nhiên nhíu mày, tựa như đang cố gắng suy nghĩ ý tứ trong lời nói của anh.
"Thôi, ngủ ngon. Về sau không được uống rượu nữa, nếu không sẽ ngốc." Trước khi đứng dậy, anh không nhịn được, lại cúi xuống ngậm môi của cô. Anh cũng chỉ nghĩ lướt qua rồi thôi, nhưng khi chân thật chạm vào rồi, anh mới biết anh đối cô có bao nhiêu khát vọng.
Giúp cô dịch tốt góc chăn, lại ở bên cạnh sờ soạng kiểm tra lại một vòng, anh rốt cuộc mới chịu đứng dậy rời đi. Vừa đi tới cửa, lại nghe được An Nhiên lầu bầu câu gì đó, biết rõ là cô chỉ vô thức nói mê, nhưng anh vẫn không nhịn được hỏi: "Cái gì?"
An Nhiên phiền não túm tóc của mình, lật người, chậm rãi