Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
ần đả kích bạn trai đảm nhiệm của cô ấy không được, cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa từng được trải qua cao triều! Bây giờ đến lượt mình, cô thật sự lại muốn chạy trốn.
Nam Tịch Tuyệt đang muốn đẩy cô ra, chuẩn bị đem cô ném về phòng mình, thì cô lại buông lỏng tay, cả người run rẩy vén chăn lên chui vào, chỉ ôm anh, hồi lâu cũng không có cử động nữa.
Cách cái chăn, anh sờ sờ đầu của cô.
Cô nằm dựa vào, đầu dựa vào lồng ngực anh. Cô giật giật, đổi tư thế thoải mái hơn dựa sát vào anh, gương mặt theo sát, có thể cảm nhận được hô hấp ấm áp của cô. Anh không phải là một người cao thượng, thời niên thiếu thì oán giận Nam Tĩnh bất tài không thể bảo vệ được Bùi Anh, sau lại hận chính mình quá vô dụng. Trong lòng anh luôn luôn tồn tại chí lớn, nhưng anh biết, khi mình chân chính lớn mạnh, nhất định sẽ đem An thị, thậm chí cả nhà họ Nam dẫm dưới chân, như thế anh mới có thể đứng vững hơn được.
Đại Gia Tộc trong bóng tối chuyện xấu xa gì anh cũng đã thấy nhiều, chỉ là anh không xác định được, đợi đến lúc anh đi đến một bước kia, có thể đã sáng lập ra một thế giới ngầm hay không.
Bên cạnh là người con gái thuần khiết mà tốt đẹp, làm cho anh không cách nào che giấu được kích động trên thân thể mình.
Chất lỏng ẩm ướt dính vào trên người anh, An Nhiên nhỏ giọng nức nở.
Cô lại lần nữa u mê , thế nhưng anh lại lần nữa làm cho cô đau lòng khổ sở. Nghĩ đến chỗ này, Nam Tịch Tuyệt bộc phát dịu dàng theo tóc của cô, giống như vậy, thì có thể làm cho cô bình thản xuống.
Cô từ từ an tĩnh lại, thế nhưng anh lại bị lửa dục cháy khó có thể chịu đựng được. Có chút giận cô dám trần trụi như vậy tới đây nằm, hơn nữa còn muốn tiếp tục chuyện ở trong phòng khách.
Anh đột nhiên đem cái chăn kéo qua đỉnh đầu, lật người đem An Nhiên đè ở phía dưới, trước không lo chuyện khác, cũng chỉ là ôm một cái, hôn một cái thôi.
Hai người buồn bực ở dưới chăn, hô hấp trái ngược nhau, môi lưỡi dây dưa trao đổi lấy từng chút nước miếng của nhau. An Nhiên hết sức triển khai thân thể, quấn chặt, nghênh hợp.
Anh hôn qua mỗi tấc da thịt của cô, chậc chậc có tiếng, mỗi một cái cũng làm cô đau nhói, anh dùng răng nanh gặm cắn nụ hoa mềm mại của cô. Tứ chi cô quấn chặt lấy thân thể cường tráng của anh, địa phương bí ẩn của hai người cũng kề sát nhau thật chặt, anh kích động vì cô ướt át cùng ấm áp, cô vì anh cứng rắn to lớn mà run rẩy.
Anh bắt đầu không khống chế được mức độ động tác của mình, một tay nâng tấm lưng trơn nhẵn của cô hướng vào trong lồng ngực mình đè ép, cô bắt đầu kêu đau, anh lại vô sỉ mà lừa gạt cô, khàn giọng nói: "Ngoan, anh sẽ không đi vào."
Đây là một câu không hơn không kém một lời nói dối.
Bất quá chỉ là nhàn nhạt thăm dò vào, anh liền không có cách nào tự kềm chế được. Mềm mại lại bền bỉ, co rút lại , hút lấy , muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, rốt cuộc vẫn phải đem toàn bộ anh nhét vào.
Cô đau đến nỗi một thân mồ hôi, cắn vai anh khóc thút thít, "Đừng động, đau, thật đau."
Đợi đến khi Nam Tịch Tuyệt chịu buông cô ra, cô cũng đã không còn một chút hơi sức, mềm mại vùi ở trong ngực anh, mặc cho anh ôm đi tắm, lau khô, rồi sau đó hai người bỏ qua tấm ga giường đã bị chơi đùa xốc xếch đến không chịu nổi, cùng nhau chen chúc trên cái giường nhỏ trong phòng của cô.
Đầu còn chưa kịp chạm tới gối, An Nhiên đã ngủ thật say. Nam Tịch Tuyệt ôm lấy cô, lần đầu ôm cô mà chỉ có một ý niệm đơn thuần tốt đẹp : có cô là tốt rồi.
Đêm tối có thể che giấu được rất nhiều thứ, có thể để cho người ta trở nên yếu ớt mà dựa sát vào nhau. Trong khi đó, lúc ban ngày thì luôn chuẩn bị tốt trang phục và đạo cụ, lại vừa cứng đầu, kèm theo một khuôn mặt lạnh khi làm việc.
Sáng sớm hôm sau, An Nhiên vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy ngay lồng ngực rắn chắc của Nam Tịch Tuyệt, hô hấp của anh ở ngay trên đỉnh đầu cô, đều đều mà an ổn. Cô ở trong lòng anh xoay lưng lại, cuộn tròn người. Chỉ sợ đến khi anh tỉnh lại, có thể sẽ dùng loại ánh mắt lạnh lùng đó để nhìn cô
Tối qua, An Nhiên còn có một chút ý nghĩ ngây thơ, cảm thấy một đêm này đi theo anh, coi như là để thỏa mãn tâm nguyện nhiều năm qua của mình. Có lẽ cô cũng nên học tập Yến tử một chút, sau một đêm rồi ai đi đường nấy, cũng không ai nợ ai. Chỉ là hôm nay, cô lại phát hiện mình đã sai hoàn toàn.
An Nhiên đè nén nức nở một tiếng: "Em hiểu rõ rồi."
Sau khi về đến nhà, An Nhiên nằm lì ở trên giường hai ngày, đôi chân mới không còn nhũn ra nữa. Chỉ là có một chút dấu vết ở nơi nào đó hai ngày nay ngược lại càng thêm rõ ràng . Hôm đó lúc thay quần áo cô cũng không để ý nhiều, chỉ thấy có chút đỏ lên, mà sáng hôm sau lúc cô dậy đi tắm, lại kinh hãi phát hiện tất cả lớn nhỏ đều là vết máu bầm. Về phần giữa hai chân, lại sưng đỏ không chịu nổi, bên trong đùi còn bị mài rách da.
Cô lấy lọ thuốc mỡ đè ở dưới gối ra, đỏ mặt bắt đầu vẽ loạn. Khó trách ngày đó lúc chia tay, Nam Tịch Tuyệt lại đem cái này nhét vào trong tay cô. Cảm giác đau rát biến mất không ít, cô do dự nhìn dấu răng bên n