Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
muốn đem cô hòa tan.
Lúc anh giúp cô mặc quần áo, An Nhiên không được tự nhiên liền ầm ĩ. Cô chán ghét đẩy anh ra nhặt lên quần lót màu xanh dương, "Em không muốn mặc, đều ướt rồi." Cô nhanh chóng kéo sườn xám mặc vào, uốn éo người cài nút áo, đeo giày cao gót, chỉ làn váy dài tới đầu gối, "Căn bản không nhìn thấy."
Nam Tịch Tuyệt trừng mắt nhìn cô, "Em cứ như vậy đi ra ngoài? Trở lại mặc cho xong, chỗ này cũng không có nội y khác để em thay!"
An Nhiên hướng anh lè lưỡi: "Cũng không mặc. . . . . . . Em đi trước." Cô vội mở cửa chạy ra ngoài.
Còn có sức để chạy, thể lực thật không tệ, lần sau tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho cô. Nam Tịch Tuyệt đem vạt áo sơ mi mở rộng cài lại thật tốt, đeo cravat, thắt dây lưng, nhặt áo vét trên ghế sa lon mặc vào, áo mũ chỉnh tề nhìn cái quần lót bị An Nhiên vứt bỏ kia.
Anh ho nhẹ hai tiếng, cuối cùng khom lưng nhặt nó lên , gấp cẩn thận bỏ vào trong túi quần.
Hạnh Phúc Mơ Hồ
Đến mùa thu sau khi khai giảng, người theo đuổi An Nhiên bỗng nhiên nhiều hơn. Những ngày đi học, bên trong tủ chứa đồ của cô chứa đầy những tờ giấy nhỏ, đều là những tin nhắn mời hẹn hò, số điện thoại liên hệ,. . . . . . Đặc biệt hơn, trên bảng tin trong sân trường còn có tên cùng hình của cô, chính là hình cô trong trang phục tham gia tiệc sinh nhật của Nam Cung Yến lần trước.
Trong thư viện đại học C rộng lớn, An Nhiên vừa cẩn thận nghiên cứu tấm hình kia, còn cố ý kéo Nam Cung Yến làm cố vấn, chỉ cô ấy tấm ảnh trên màn hình máy vi tính: "Nhìn cái này, cùng tớ hiện tại có chỗ nào khác nhau sao?"
Tâm tình của Nam Cung Yến gần đây có chút không thoải mái. Mấy hôm trước lúc đang hẹn hò với bạn trai thì bị bạn gái khác của tên đó bắt gặp, ầm ĩ khiến cô không vui. Cô cau mày nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu mới khạc ra hai chữ: "Rất quyến rũ!"
"A, " An Nhiên che mặt, hưng phấn nói, "Thật? Nói là tớ rất hấp dẫn sao?"
"Này, An, không cho phép cậu bỏ dở giữa chừng!" Đội trưởng của An Nhiên khiển trách hành động không có trách nhiệm của cô.
"Cậu quản tớ sao?" An Nhiên đem quả bóng ném cho cô ấy, nhảy cà tưng về phía Nam Tịch Tuyệt. Cũng không để ý đến chính mình một thân mồ hôi, trực tiếp nhào vào trong ngực anh.
Ánh mặt trời đầu mùa thu rất ấm áp, An Nhiên ngửi thấy mùi bột giặt thơm ngát trên người anh, còn có mùi thuốc lá mà anh hút, khiến cô từ trong ra ngoài đều có một loại cảm giác run rẩy. Mấy ngày nay , cô nắm chặt tất cả thời gian để được cùng anh thân mật. Từ sau buổi sinh nhật đó của Yến tử, hai người đã đạt tới một sự ăn ý kỳ lạ, đối với vấn đề nhạy cảm đều rất cẩn thận lảng tránh.
An Nhiên cảm giác, cuộc sống như thế cứ qua một ngày lại giống như ít đi một ngày. Chẳng biết lúc nào cô sẽ bị buộc phải đứng ở phía đối lập với Nam Tịch Tuyệt, ý nghĩ như vậy khiến cho cô càng thêm tham luyến mỗi thời khắc được ở cùng anh. Mà Nam Tịch Tuyệt cũng mơ hồ có chút khác biệt, cô cảm nhận được thái độ mâu thuẫn của anh đối với cô, nhưng trong khoảng thời gian này, anh đang dùng toàn lực yêu cô. Anh cho cô những nụ hôn nóng bỏng, thiết tha vuốt ve, còn có nhịp tim mạnh mẽ lúc động tình, tất cả đều không do dự nữa.
An Nhiên lôi kéo cổ tay của anh nhìn đồng hồ "Hôm nay sớm như vậy?"
Nam Tịch Tuyệt giơ tay lên lau mồ hôi trên trán cô "Hôm nay dẫn em đến chỗ Quân Như chơi, nhanh đi tắm thay quần áo."
"Chỗ của anh ta thì có cái gì tốt để chơi." Từ sau lần say rượu đó, An Nhiên vẫn không có sắc mặt tốt đối với Nam Cung Quân Như. Nghĩ đến lời nói của Yến tử có đến 89% là sự thật, Nam Cung Quân Như kia xâm phạm em gái thì không phải là đại biến thái sao!
Nam Tịch Tuyệt vỗ vỗ đầu của cô, "Trương Nghiên mang thai, Quân Như cùng cô ấy đang chuẩn bị kết hôn. Em và anh nên đi xem một chút."
Nên. . . . . .Lòng của An Nhiên nhộn nhạo , cô nhớ lại bộ dáng của An Diệc Bác cùng Nhập Hồng lúc đi thăm người thân, chính là loại dáng vẻ tính toán đó. . . . . .
Sau khi An Nhiên thay bộ đồng phục học sinh mới sạch sẽ đi ra ngoài cổng trường thì thấy sắc mặt Nam Tịch Tuyệt có chút quái dị, không khỏi cúi đầu nhìn lại bản thân mình "Không đúng chỗ nào sao?"
Nam Tịch Tuyệt mở cửa xe để cho cô ngồi vào, còn mình sau khi ngồi vào vị trí lái xe, dừng lại, lắc đầu một cái: "Không có. . . . . . . Vô cùng tốt."
"Gạt người!" An Nhiên lay cánh tay của anh, "Anh nói đi."
Nam Tịch Tuyệt vừa từ công ty tới đây, vẫn còn mang giày Tây, An Nhiên nhìn lại mình, một thân quần áo học sinh, váy ngắn, tất chân dài cùng giày bệt, ăn mặc bất đồng rõ ràng như vậy khiến hai người bọn họ có sự chên lệch quá lớn về tuổi tác cũng như thân phận. Nam Tịch Tuyệt khởi động xe, liếc nhìn cô một cái, không thay đổi sắc mặt rút cánh tay của mình về, "Thắt chặt dây an toàn."
An Nhiên nghiêng vai tựa vào trên ghế ngồi, nhìn chằm chằm vào gò má kiên định của Nam Tịch Tuyệt một chút, đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, không khỏi lộ ra nụ cười tà ác.
Nam Tịch Tuyệt đánh tay lái, liếc cô một cái: "Thế nào lại lộ ra