Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1805 lượt.

vai Nam Tịch Tuyệt dẫn anh vào phòng bếp, "Làm cho vợ tớ vài món ăn, chờ khi đứa bé ra đời sẽ để cho nó gọi cậu là cha nuôi."
Trong phòng bếp rõ ràng truyền đến âm thanh cự tuyệt của Nam Tịch Tuyệt: "Không cần."
An Nhiên không nhịn được đi quanh người Trương Nghiên hai vòng, còn làm như thật đưa tay sờ đến bụng của cô, trầm ngâm nghe một hồi lâu, "Động tĩnh gì cũng không có!"
Trương Nghiên phì cười: "Mới hai tháng, cũng chưa thành hình thù đâu, làm sao có thể có động tĩnh được."
Sắc mặt cô đỏ thắm, rõ ràng mập hơn so với trước kia. An Nhiên hỏi: "Chị thật muốn cùng hắn kết hôn?"
Trương Nghiên gật đầu một cái, vẻ mặt hạnh phúc.
"Nhưng...."
"Chị hiểu rõ." Trương Nghiên nói, "Gia đình anh ấy không đồng ý. Chỉ là, bọn chị cũng không phải không nuôi sống nổi mình.....Chị thật sự rất thích anh ấy."
An Nhiên gật đầu một cái, "Em hiểu." Cô nổi lên nghi vấn chuyện trước kia, "Trước kia không phải chị thích anh Nam sao, như thế nào lại ở cùng một chỗ với Nam Cung Quân Như?" Nghi vấn này An Nhiên đã nhịn rất lâu rồi, theo như cô nghĩ, bởi vì Nam Tịch Tuyệt không yêu cho nên cô ấy mới thích người đàn ông khác, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Trương Nghiên có chút đỏ mặt, "Em còn nhớ rõ sao, khi đó chị tuổi còn nhỏ. Lại thấy Nam tử đẹp trai. Ai nha, người nào ở thời kỳ thiếu nữ mà chả từng thầm mến chứ." Cô nhún nhún vai, "Chính là như vậy. Đứa trẻ khi thích cũng không có mấy cái là thật, nếu không phải là chị đi tảo mộ cô giáo Bùi gặp phải cậu ấy, chị cũng đã sớm quên cậu ấy rồi."
An Nhiên phản bác: "Ngoại hình Nam Cung Quân Như lại không dễ nhìn."
Trương Nghiên trêu chọc cô: "Chị bây giờ mà còn yêu Nam tử thì thật tốt đúng không? Nam tử mị lực vô biên."
An Nhiên suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: "Thôi, chị đừng có thích."
Nam Cung Quân Như bưng thức ăn vừa mới làm xong đi vào phòng khách, cố ý nói với Nam Tịch Tuyệt: "Nghe thấy không? Nam tử chờ khi cậu già rồi xấu xí sẽ bị Tiểu Nhiên vứt bỏ."
"Em không nói!" An Nhiên vội vàng giải thích, khinh bỉ nhìn Nam Cung Quân Như "Anh cùng lắm cũng chỉ là gương mặt của người đi đường, còn không đẹp trai bằng một nửa anh Nam."
Nam Cung Quân Như ngồi xuống duỗi lưng một cái, ôm Trương Nghiên, một đầu chân dài quẹo cái ghế ra đá cho Nam Tịch Tuyệt một cái, ý bảo anh ngồi.
"Người đi đường tốt, người đi đường dễ dàng hạnh phúc nhất." Câu nói của Nam Cung Quân Như có hàm ý khác.
An Nhiên đứng ở bên cạnh Nam Tịch Tuyệt, giải thích: "Em thật sự không phải ý đó, anh ta nói bậy!"
Trương Nghiên véo hông của Nam Cung Quân Như một cái: "Anh đừng có bắt nạt tiểu co nương."
Sau khi ăn cơm xong, hai người từ chỗ Trương Nghiên đi ra ngoài, chậm rãi đi về bãi đậu xe, An Nhiên sờ cái bụng căng trướng của mình, hâm mộ nói: "Hai người bọn họ thật tốt."
Nam Tịch Tuyệt cảm thấy cần thiết phải nhắc nhở cô, dù sao nước Mĩ cũng có rất nhiều các cô gái trẻ kết hôn sớm. "Tiểu Nhiên, em bây giờ còn nhỏ, không cần phải suy tính quá nhiều, nên đem tinh thần tập trung chủ yếu vào việc học."
An Nhiên dừng bước, có chút mê mang nhìn về phía trước, thở dài: "Chúng ta sẽ có tương lai sao?"
Màn đêm buông xuống, trăng sáng treo cao. Anh xoay người lại, lại một lần nữa nhìn thấy rõ mong đợi cùng đau đớn trong mắt cô. Anh biết là cô muốn cái gì....
"Tiểu Nhiên.........."
Có xe chậm rãi dừng ở phía sau anh, An Nhiên lướt qua vai anh, thấy rõ người đàn ông đang đi về phía bọn họ, "Bác Nam."
Nam Tịch Tuyệt xoay người lại, theo bản năng đem An Nhiên bảo vệ phía sau mình, nói: "Cha."
Nam Tĩnh gật đầu một cái, đầu khẽ nghiêng sang chỗ xe ở bên cạnh: "Lên xe, đưa các con đi ăn một bữa cơm."
An Nhiên đang muốn đồng ý, lại bị Nam Tịch Tuyệt siết chặt cổ tay phát đau. Cô không hiểu nhìn anh.
Nam Tĩnh nói: "Nhanh lên một chút, đừng làm cho Tổng giám đốc Thái phải chờ lâu."






Đau Đớn Tỉnh Lại
Ánh sáng bên trong xe nhu hòa, An Nhiên không khỏi nhích lại gần chỗ Nam Tịch Tuyệt.
"Đi chỗ nào?" Nam Tịch Tuyệt cứng rắn hỏi.
Nam Tĩnh ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, nhàn nhã dựa lưng vào ghế, "Hoa thịnh." Ông hơi nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười hòa ái của bậc trưởng bối về phía An Nhiên, "Tiểu Nhiên còn chưa đến chỗ đó lần nào, vừa đúng đi theo xem một chút."
Diện mạo của Nam Tịch Tuyệt khi lớn lên giống với Bùi Anh, khiến khuôn mặt tuấn tú đẹp trai có chút tinh xảo, nhưng thần thái lại giống với Nam Tĩnh. An Nhiên nhìn Nam Tĩnh, giống như nhìn thấy được hình ảnh Nam Tịch Tuyệt khi lớn tuổi, mặt đỏ lên, "Cháu mới chỉ nghe cha cháu nói qua. Nghe nói nơi đó phục vụ tắm tốt vô cùng."
Trong lòng Nam Tịch Tuyệt Tâm trầm xuống, căn bản biết Nam Tĩnh gọi anh tới là vì mục đích gì. Lần này tổng giám đốc Thái tới đây cũng vì muốn tìm được đối tượng để hợp tác lâu dài ở chỗ này. Thị trường của An thị và Nam thị chủ yếu tập trung ở phía tây và phía nam, hơn nữa thị trường năm nay lại gần như bão hòa, bọn họ cũng khẩn cấp cần hướng ra phía ngoài để phát triển. Mà lực