Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.

Nam Tịch Tuyệt khom người, đang muốn mở miệng, lại bị người phía sau ôm cổ, sau đó nghe thấy cô nói: "Em tới rồi."
Trong nhà hàng người đến người đi, An Nhiên nhìn qua một cái liền thấy anh. Cô rất muốn biết, làm sao lại có thể yêu một người nhiều như vậy, yêu không biết phải làm như thế nào cho phải, chỉ có lúc ôm nhau thân thiết mới có thể làm cho rung động trong lòng tạm thời được dẹp yên.
Nam Tịch Tuyệt cầm ngược bàn tay nhỏ bé lạnh giá của cô, ngẩng đầu muốn giới thiệu cô cho người đàn ông đối diện, lại bị cô ôm lấy mặt. Hai mắt cô sáng long lanh , đứng bên cạnh anh, cúi đầu nhìn anh.






Ngọt Ngào
Hai người ôm hôn đã hấp dẫn phần lớn ánh mắt của khách trong nhà hàng mì Trung Quốc. Có một cô bé tóc vàng mắt xanh giật nhẹ tay áo của mẹ mình, trong lòng đầy mong đợi nhìn về phía Nam Tịch Tuyệt: "Mẹ, con có thể đi hôn anh ấy một cái không?"
Âm thanh của cô bé trong trẻo vang dội, những vị khách thích thú cười ồ lên. Người mẹ trẻ tuổi kia dịu dàng sờ tóc con gái, cười lắc lắc đầu.
An Nhiên mới phát giác được, cảm thấy ngượng ngùng vùi mặt vào cổ Nam Tịch Tuyệt . Cô nghe thấy anh nói: "Xin lỗi, lần sau chúng ta bàn lại."
"Không thành vấn đề." Người thầy dạy mì dùng tiếng Trung cười nói , trong giọng nói tràn đầy cảm giác thú vị.
Đợi đến khi ra khỏi thang máy, cô nghiêng người vùi vào trong ngực anh, che giấu chỗ quần bị kéo ra. Cái kia vừa cứng vừa nóng, chống đỡ ở bụng cô. Trong lúc đi lại cùng nhau ma sát đè ép tạo thành một tiết tấu va chạm, cô đỏ mặt tới tận mang tai suy nghĩ, loại này là tư thế gì vậy?
Vào nhà anh, cửa phòng bị anh đá một cước thật mạnh.
An Nhiên bị anh ôm chống đỡ ở trên ván cửa, nghe thấy âm thanh anh tháo dây dưng. Sau đó liền đem quần dài cùng quần lót của cô đồng loạt kéo xuống, một phen xếp thành một đống ở chỗ đầu gối. Cảm giác lạnh lẽo củng chỉ kéo dài trong chốc lát, anh liền nắm giữ đi vào.
Anh hơi dừng lại, nâng mông của cô nhấc cô lên một chút, sau đó nhanh chóng đụng chạm ra vào.
Cô liên tiếp rên rỉ, giống như tiếng mèo nhỏ lại càng làm anh thêm điên cuồng.
An Nhiên tức giận anh gấp gáp, đứt quãng lên tiếng kháng nghị: "Sáo. . . . . . ! Không có. . . . . . Tắm, không có tắm. . . . . . !"
Nam Tịch Tuyệt đang chui ở trước ngực cô, dùng răng nanh cùng đầu lưỡi chăm sóc đôi vú mềm mại của cô, phát ra tiếng "Chậc chậc", nghe thấy tiếng cô oán trách, liền nhét hai ngón tay vào trong miệng cô, đùa bỡn đầu lưỡi ướt át của cô.
Cô né tránh, anh liền kẹp cái lưỡi không thả, kéo ra đẩy mạnh, bắt chước động tác rút ra đưa vào ở phía dưới hạ thân.
Anh cứ như vậy mang cô đến phòng tắm. Ngâm vào trong bồn tắm, anh từ từ dịu dàng, để cho cô nằm ở trên người anh, vẩy nước lên tắm rửa cho cô.
An Nhiên đấm vai anh, giùng giằng chống lên người anh, trong cặp mắt đã không còn bao nhiêu trấn tĩnh, cáu giận nói: "Anh ra ngoài, nếu không làm sao rửa sạch sẽ được!"
Anh híp mắt, thậm chí mang theo vài phần lười biếng, nhìn cô lắc mông từ từ đứng dậy, trong lúc cô dường như đã thoát khỏi anh thì giơ tay lên đỡ vai của cô ấn xuống, khiến cho cô lần nữa nặng nề ngồi trở lại.
Cảm giác xuyên qua quá mãnh liệt, tiếng thét chói tai của An Nhiên ở trong phòng tắm vọng lại, nhiều tiếng đánh thẳng vào màng nhĩ. Cô lung túng kéo mái tóc dài ướt sũng của mình nhét vào trong miệng, quá mắc cỡ!
Nam Tịch Tuyệt nắm được cằm của cô, trong mắt **càng thêm nồng nặc, "Gọi ra, anh thích." Anh không nhẹ không nặng vỗ xuống hai ngực tuyết trắng của cô, có kỷ xảo vuốt ve đỉnh mẫn cảm nhất của cô.
Cô bị anh trêu đùa đến mức khó chịu, liền quyết định mình phải tiến lên, liền đỡ bả vai rộng của anh để cô nằm úp sấp trên người anh, làm cho bụng dưới căng chướng và ngực càng thêm ma sát với lồng ngực anh, cô nhỏ giọng rên rỉ, ép anh không nén được âm thanh nơi cổ họng.
Thanh âm của anh trầm đục khàn khàn, hòa hợp với tiếng rên rỉ của cô. Ánh mắt của An Nhiên giống như sương mù, trong nội tâm lại cực kỳ thỏa mãn, cô nằm cả người xuống, ôm mặt anh vuốt ve cực kỳ say mê, nói: "Anh tên là thức dậy đi, thật. . . . . . Dễ nghe!"
Vì biểu đạt cảm giác vui vẻ của mình, cô càng cố gắng ra sức luật động.
Nam Tịch Tuyệt lướt qua bả vai của cô, cảm nhận rõ ràng thân thể cô đang lên xuống, vặn ẹo eo, cái mông trắng như tuyết mê người vểnh lên, lên xuống trái phải cùng lắc lư, không ngừng nhả ra nuốt vào cứng rắn nóng bỏng của anh.
Anh không thể tiếp tục nhịn nổi cô chủ động nữa, ngồi dậy ôm cô bày ra tư thế nằm nghiêng, động tác luật động tiên tiếp mà không theo tiết tấu.
An Nhiên hoàn toàn không theo kịp, hai tay bám thật chặt mép bồn tắm, thừa nhận sự đụng chạm mãnh liệt của anh.
Nam Tịch Tuyệt ôm cô đã mềm nhũ ra khỏi phòng tắm, đè cô ngã xuống giường. Chưa cho cô cơ hội nghỉ ngơi, liền tách hai chân của cô ra từ phía sau tiến vào. An Nhiên nắm chặt ga trải giường, "Chịu. . . . . . Không chịu nổi!"
"Cứ như vậy lập tức không được?" Nam Tịch Tuyệt nói xong, bật đèn bàn trên đầu giường


pacman, rainbows, and roller s