Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1826 lượt.
br>Anh giơ tay gạt điếu thuốc vào gạt tàn, phủi đi một ít tàn thuốc lá ở đầu, lại phát hiện một đôi mắt sáng của An Nhiên đang nhìn mình.
Anh lập tức dập thuốc lá, "Khói đến em, xin lỗi."
An Nhiên ôm chăn cọ cọ đến bên cạnh anh, đưa tay ôm lấy hông anh. Anh xê dịch về sau ngồi dựa vào đầu giường, dễ dàng đem đầu cô gối lên chân anh.
"Muốn uống nước không?" Nam Tịch Tuyệt vuốt ve mái tóc dài của cô. Mái tóc An Nhiên đặc biệt tốt, chất tóc mềm mại đen bóng, rủ xuống mượt mà, không có một chút phân nhánh. Ngón tay anh ma sát qua da đầu cô, làm cả người cô tỉnh táo lại.
Cô thoải mái thở dài một hơi, lắc đầu một cái: "Không khát."
Bốn phía chìm trong yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người bọn họ, ánh mắt An Nhiên thẳng tắp nhìn anh, giơ tay lên sờ sống mũi cao của anh, toét miệng cười không ngừng.
Nam Tịch Tuyệt thấy cô cười đến ngây ngốc , hình thái ngây thơ, bên môi dâng lên nụ cười dịu dàng. An Nhiên bị không khí ấm như vậy vây lấy, chu môi nói: "Anh yêu."
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô. Cánh môi kề nhau, dịu dàng cọ sát, tỉ mỉ mút qua, tình ý lưu luyến.
Đợi đến khi Nam Tịch Tuyệt cởi quần áo ra nằm xuống giường, tắt đèn, trong bóng tối An Nhiên vùi trong lòng anh tràn đầy cảm giác ngọt ngào.
"Mới vừa rồi anh đang nghĩ gì?"
Cô nghe thấy Nam Tịch Tuyệt thở dài, nói: "Nghĩ. . . . . . Em nên học một chút thuật phòng thân ...."
"Không có hứng thú."
"Không có hứng thú?" Nam Tịch Tuyệt lại chạm đến eo của cô, "Chuyện như vậy không thể lại có lần tiếp theo!"
An Nhiên chột dạ, vẫn còn mạnh miệng, "Đây chẳng qua là ngoài ý muốn."
Nam Tịch Tuyệt không không hỏi cô, tiếp tục quyết định: "Cứ như vậy. Mỗi tuần anh có hai buổi chiều rảnh, dẫn em đi học một chút thuật phòng thân." Anh không cho cô phản bác, "Anh tự mình dạy em."
Anh tự mình dạy? An Nhiên đem lời nói đến khóe miệng nuốt trở lại.
Nam Tịch Tuyệt vẫn còn đang lầm bầu: "Lúc nào thì em có thể đem anh quật ngã, như thế căn bản sẽ không có người đến gần em được."
An Nhiên cắt đứt anh: "Ngày đó anh nói yêu em, là thật?"
Nam Tịch Tuyệt bỗng chốc im lặng. Trong bóng tối An Nhiên không thấy rõ vẻ mặt anh, nhưng anh lại xoay người sang chỗ khác quay lưng về phía cô.
Chờ cả ngày cũng không thấy anh nói nữa, An Nhiên không cam lòng lay anh, "Em biết rõ là anh không ngủ. Anh nói lại một lần nữa có được không? Em muốn nghe."
Nam Tịch Tuyệt có chút bực mình, nói đơn giản chính là anh tỏ tình thất bại, cũng là một lần duy nhất. Sau đó không nhìn thấy cô, anh có cảm giác mình như món đồ chơi ở trong tay cô bị vứt bỏ, quá mức thê lương.
An Nhiên vẫn đang bảo đảm: "Về sau em sẽ không bao giờ phát giận vô cớ với anh nữa."
Nam Tịch Tuyệt nắm tay cô đặt lên ngực mình.
Đi Hay Ở
Sự thật chứng minh, Nam Tịch Tuyệt tự mình dạy thuật phòng thân cho An Nhiên là quyết định sai lầm lớn nhất của anh.
An Nhiên vừa nhìn thấy anh liền muốn dựa vào trong ngực anh làm nũng, vừa dựa vừa cọ, mềm mại giống như không có xương. Lần đầu tiên dạy cô, khi Nam Tịch Tuyệt sờ tay lên ngực cô, cô chẳng những không hất ra, ngược lại còn ưỡn ngực đưa vào trong tay anh.
Nam Tịch Tuyệt dạy cho cô một vài động tác công kích bộ vị yếu kém trên thân thể đàn ông, cô ngược lại khoa tay múa chân rất giỏi, nhưng đến thời điểm thực chiến (thực tế chiến đấu), cô lại lo sợ không dám ra tay quá mạnh. Anh nghiêm mặt giáo huấn cô không chuyên tâm, cô lại dùng lời nói chính đáng, ngộ nhỡ không cẩn thận đá hư chỗ đó của anh thì làm thế nào?
Tay cầm tay dạy nên thân thể khó tránh khỏi có tiếp xúc, cho đến cuối cùng hai người đều là lăn cùng ở một chỗ. Ở trong phòng tập thể thao của nhà họ Nam, trong phòng thay quần áo, bọn họ chơi đến điên cuồng. Sau khoảng ba lần như vậy, Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc quyết định buông tha cho kế hoạch tự mình dạy An Nhiên.
"Còn chưa có. . . . . ." Cô kháng nghị, người đã bị anh đùa bỡn tới lui. Anh liền chiếm giữ đi vào, vô sỉ nói: "Không cần em phải động."
"Tình dục quá độ!" Sau khi Nam Cung Yến đi học trở lại, nhìn thấy An Nhiên liền sảng khoái đưa ra kết luận.
An Nhiên che mặt ngồi xuống băng ghế ở trong hành lang, xoa xoa đáy mắt: "Quầng thâm ở mắt còn rõ ràng như vậy? Buổi sáng khi thức dậy tớ đã dùng khăn nóng chườm một tiếng rồi."
Hai ngày nay thời tiết ấm trở lại, trời cuối thu mát mẻ, ngồi ở trên hành lang hóng gió một chút, thật sự rất thoải mái. Nam Cung Yến cũng ngồi xuống bên cạnh cô, ngẩng đầu nhìn bầu trời màu xanh dương ở phía trên mái nhà cong cong, phát ra một tiếng thở dài: "Hôm nay là ngày Trương Nghiên trở về."
An Nhiên ngồi thẳng người lại, cánh tay vòng qua khủy tay của Yến tử : "Tất cả rồi sẽ khá hơn."
Nam Cung Yến cúi đầu xuống, mái tóc dài không buộc khẽ rơi xuống, che nửa bên mặt, "Hai tuần này cũng chỉ có tớ và anh ấy ở cùng nhau, nhưng cảm giác không có vui vẻ như tớ đã từng ngĩ." Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía An Nhiên, hốc mắt hồng hồng, "Cùng anh ấy ở chung một chỗ, thế nào cũng cảm thấy k