Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
lên.
An Nhiên thích làm nhất chính là việc thả từng tảng đá vào trong nước, loại cảm giác đó đặc biệt thoải mái. Sau khi làm được mấy ngày, cô không thể không bội phục đầu óc kinh doanh của Hoa Thịnh, chưa tính đến việc dùng tảng đá để làm nóng, mà còn cập nhật đủ các loại phong vị, cái gì nông thôn tự nhiên, chính là thời điểm đốt đá vị sư phụ không ngừng vẽ loạn hoa cỏ bằng những chất lỏng lên trên tảng đá, còn có mùi hương, thì căn cứ theo yêu cầu của khách sẽ hun ra các hương vị khác nhau. Gía tiền cũng cao kinh người.
Loại hình phục vụ tắm này còn có hoạt động rút thăm trúng thưởng ngẫu nhiên, sẽ tặng một vài dụng cụ tình thú. Ví dụ như ngọc thế (…của đàn ông), tỷ như mềm mại co dãn mười phần khiêu đản (…của con gái). Lần đầu bị sư phụ sai đem những đồ này đi giao cho khách khiến đầu cô đầy mồ hôi, An Nhiên vẫn còn nghiêm túc suy tính có định khởi tố hắn tội quấy nhiễu tình dục hay không?
Phụ trách đốt đá là một chú người da trắng mập mạp, dáng điệu cười lên rất ngây thơ ngốc nghếch, mỗi lần đều dùng giọng điệu sùng bái cùng An Nhiên thảo luận văn hóa uyên thâm của Trung Quốc. Thật ra thì An Nhiên biết cũng không nhiều, mỗi khi bị ông hỏi nhiều quá, sẽ dùng thể văn cổ để chặn ônglại, tùy tiện ném cho ông một câu thơ gì đó, nói ra oai là mình hiểu. Nhìn ông khổ cực suy nghĩ, cô thật sự là cười đau cả bụng.
Mỗi khi đến lúc đó, cô đều lần nữa cảm khái, ban đầu Bùi anh buộc cô phải đảm nhiệm nhiều như vậy"Chi, hồ, giả, giá", cô cũng không hẳn là không biết gì.
Công việc của cô là từ hai giờ chiều đến mười giờ tối, cơm tối không ăn ở trong nhà, mỗi ngày Nhập Hồng đều càu nhàu cô nhớ uống nhiều canh một chút, chớ trêu đùa với lửa. Ở nước Mĩ sinh sống nhiều năm như vậy, Nhập Hồng căm thù đến tận xương tuỷ với món anh nhanh của nước Mĩ.
Gần đây Hoa Thịnh mới mời một vị đầu bếp, chỉ phụ trách bữa tối mỗi ngày. Lúc trước nghe nói vị đầu bếp này chẳng những vóc người tuấn tú, món ăn làm ra cũng là hạng nhất, cô hứng thú bừng bừng muốn đi nhìn. Tiếc rằng mấy lần trước đều bị gọi đi ném đá, khó khăn lắm hôm nay mới có thời gian rỗi rãnh, liền bê khay cơm của mình đi ăn nhờ.
Đợi đến khi nhìn thấy khuôn mặt thật của vị đầu bếp kia, An Nhiên liền sửng sốt, người này làm sao lại nhìn quen mắt như vậy?
Đầu bếp chỉnh lại cái mũ cao ở trên đầu, đối với An Nhiên nói: "Xin lỗi, bây giờ còn chưa tới thời gian dùng cơm, xin chờ một chút."
An Nhiên lập tức nhớ tới, "A, anh là cái đó. . . . . . hương vị Trung Quốc! Làm sao anh lại tới chỗ này?"
Đầu bếp cười híp mắt nói: "Tôi làm hai phần công việc."
An Nhiên nhìn anh từ trên xuống dưới, khoa tay múa chân đo chênh lệch chiều cao thân thể của anh với mình, cảm giác vóc người của anh cũng không khác biệt lắm so với vóc người của Nam Tịch Tuyệt. Người này cười lên trông rất hiền lành, đôi mắt đào hoa cũng không an phận, đuôi mắt khẽ hếch lên, thế nào cũng giống như. . . . . . Phong lưu?
Cô nhớ tới Nam Tịch Tuyệt đã từng nói qua, người này hình như gọi là Cố Lãng, mùa hè năm nay sẽ vào học nghiên cứu sinh ngành tài chính tại đại học C. Nam Tịch Tuyệt yêu thích tài năng của anh ta, mấy lần khuyên anh ta sau khi tốt nghiệp vào Lăng Hiên làm việc.
Có thể khiến cho Nam Tịch Tuyệt phí công mời như vậy, anh ta rốt cuộc có chỗ nào hơn người?
Hơn nữa, An Nhiên ác ý hạ thấp ánh mắt, cô thế nào lại cảm giác người trước mặt này một chút cũng đều không có vui vẻ đây? Rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.
Ô Long
An Nhiên nhìn Cố Lãng, quai hàm dần dần nâng lên. Đây chỉ là đông tác theo thói quen của cô, mỗi lần cô có biểu hiện như vậy, Nam Tịch Tuyệt sẽ luôn dùng ngón tay chọc vào gương mặt cô.
Cô khẽ nghiêng đầu, trên mặt thậm chí mang theo chút đề phòng nhìn anh.
Dáng vẻ này của cô tự nhiên khiến Cố Lãng cảm thấy có chút quen thuộc, trong lòng nóng lên, mở miệng hỏi: "Em bao nhiêu tuổi rồi?" Giọng nói ôn hòa, giống như là anh trai tri kỉ nhà bên.
An Nhiên lại nhạy cảm nhướng mày, "16 rồi, thế nào?" Trước không nói, ở chỗ này tùy tiện hỏi tuổi của con gái là hành vi rất thất lễ, bản thân cô vẫn luôn canh cánh trong lòng vì nhỏ hơn Nam Tịch Tuyệt những bảy tuổi, hiện tại cô ghét nhất người khác coi cô như một đứa trẻ.
Tiến vào là một đôi nam nữ đang ôm hôn hướng về phía bên giường, sau khi đổ ào vào giường, liền phát ra những tiếng rên rỉ mập mờ.
Nghe tiếng va chạm có tiết tấu, người đàn ông nặng nề thở dốc cùng cô gái phóng đãng yêu kiều, An Nhiên nấp ở sau cửa phòng tắm xấu hổ đến cả người phát sốt, nước mắt ào ào chảy ra, cô cắn răng lau mặt: "Ông làm sao có thể vô sỉ như vậy!"
Bây giờ cô không có dũng khí đi đối diện trực tiếp với hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau kia, đứng ở cửa một hồi lâu, run rẩy lấy điện thoại di động ra gọi cho Nam Tịch Tuyệt, cô thút thít nói chuyện đã xảy ra, cũng không nghe Nam Tịch Tuyệt khuyên bảo, cúp điện thoại, cầm lấy cây chổi liền xông ra ngoài.
Hai người kia đang cuốn chặt lấy nhau mà kịch liệt vận động , hoàn toàn không