Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

a ghê sợ, đập vào mắt cô khiến nó đau nhức. Cho đến khi Nhập Hồng cầm khăn tay lau nước mắt cho cô, cô mới phát hiện ra mình khóc đến rối tinh rối mù.
Cô nhào vào trong ngực Nhập Hồng, lại không dám đi nhìn dáng vẻ khổ sở của Khâu Thiếu Trạch, cô nức nở nói: "Con không phải cố ý, . . . . . . Lần này con thật sự không phải cố ý. . . . . . !" Vết bỏng trên tay đã được băng bó rất tốt, nhưng mơ hồ vẫn còn cảm giác đau đớn. Cô không dám tưởng tượng, diện tích bỏng lớn như vậy, Khâu Thiếu Trạch làm thế nào mà chịu được.
Lúc đó An Diệc Bác cũng đang suy ngẫm về tình trạng bệnh tật nguy kịch mà bác sĩ đã thông báo, nhíu mày, ngồi trong phòng liên tục hút một điếu lại một điếu thuốc lá. Đối với vấn đề tại sao An Nhiên lại ngộ thương(lỡ tay làm bị thương) Khâu Thiếu Trạch, trong lòng ông so với ai khác cũng đều rõ ràng hơn. Mặc dù ông không có thủy chung với hôn nhân, nhưng lại hết sức yêu thương hai đứa nhỏ này.
"Mẹ, sao mẹ lại tới đây." Toàn bộ nước mắt nước mũi của An Nhiên đều bôi hết lên áo khoác của Nam Tịch Tuyệt, vội vội vàng vàng cầm giỏ táo đã rửa xong kia, "Rửa xong rồi, bây giờ con đưa qua cho anh ta."
Nam Tịch Tuyệt lễ phép hướng Nhập Hồng chào hỏi: "Dì Hồng."
Nhập Hồng gật đầu, "Nam tử vừa trở lại sao?"
"Dạ." Nam Tịch Tuyệt tạm ngừng, hỏi, "Khâu Thiếu Trạch đã tỉnh lại rồi?"
Gương mặt Nhập Hồng xẹt qua vẻ uể oải cùng chán nản: "Nếu đã đến thì vào trong phòng bệnh ngồi một chút đi." Bà dẫn Nam Tịch Tuyệt đi về hướng phòng bệnh của Khâu Thiếu Trạch, tiện thể nói sơ qua cho anh biết những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay, "Hôm qua bác sĩ mới cho nó ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt”.
Trong phòng bệnh, Khâu Thiếu Trạch đang nằm ở trên giường, An Nhiên đang ngồi ở trên ghế trước giường hắn, đang cúi đầu gọt táo. Động tác của cô vụng về, vỏ táo rơi vương vãi đầy đất, phía đông một cái, phía tây một cái .
Khâu Thiếu Trạch cả người cơ hồ gầy trơ xương, hai mắt nhìn An Nhiên lại lộ ra sự vui vẻ. Nghe được động tĩnh, hắn giương mắt, nhìn thấy Nam Tịch Tuyệt, không khỏi toát ra một tia oán hận.
Nam Tịch Tuyệt không nhìn hắn, lập tức cầm lấy quả táo cùng cái dao trong tay An Nhiên, động tác thành thạo, một dải vỏ táo thật dài lăn xuống. Anh đem ruột táo cắt thành những miếng nhỏ, An Nhiên dùng dùng tăm cắm vào, lần lượt đưa đến bên khóe miệng Khâu Thiếu Trạch : "Ăn đi."
Khâu Thiếu Trạch há mồm cắn vào trong miệng, ngay sau đó liền nôn hết xuống mặt đất, "Muốn em gọt cho tôi ăn!" Hắn đang trong thời kỳ suy yếu, nói xong câu đó liền mệt mỏi thật lâu cũng không nói được gì nữa.
Nhìn thấy Nhập Hồng nhíu mày, đang định mở miệng, lại bị An Diệc Bác tiến vào giữ bả vai lại, "Trước nghe theo nó mấy ngày nay thôi. Dù sao nó cũng là vì Nhiên Nhiên mới bị thương nặng như vậy."
Nhập Hồng lấy tay của ông ra, "Em hiểu rõ. . . . . . . Anh trước ở nơi này trông chừng, em về nhà làm chút thức ăn rồi mang đến. Đồ ăn ở bệnh viện không đủ dinh dưỡng, em đã bảo dì Lý hầm canh, đợi lát nữa cùng nhau mang tới."
An Diệc Bác nắm tay Nhập Hồng, cảm kích nói: "Cám ơn em!"
Sau khi tỉnh lại, Khâu Thiếu Trạch nhìn thấy An Nhiên, câu đầu tiên mà hắn nói chính là: "Lần thứ hai, em thiếu chút nữa hại chết tôi."
An Nhiên đối với hắn có thẹn, bận trước bận sau hầu hạ hắn. Hắn nói nằm lâu rất nhàm chán, bắt cô kể chuyện xưa cho hắn nghe, còn phải tình ái dào dạt. Giọng nói của An Nhiên dễ nghe, âm thanh rất trong, hắn liền thõa mãn nhắm mắt nghỉ ngơi. Lần đầu như vậy, thực sự hù sợ An Nhiên, cho là hắn lại không được.
Hắn cực kỳ quý trọng nâng tay lên lau nước mắt ở trong hốc mắt cho cô, "Không ngờ, em còn có thể vì tôi mà chảy nước mắt. . . . . . . Cười một cái."
An Nhiên treo lên gương mặt đầy lệ, cười đến so với khóc còn khó coi hơn.
Tổng thể mà nói, mấy ngày nay, hai người bọn họ coi như là cũng có mấy ngày hòa bình.
Đối với việc Khâu Thiếu Trạch không cho Nam Tịch Tuyệt mặt mũi trước mặt mọi người, An Nhiên tuy có tức, nhưng vẫn là nhịn xuống.
Trong phòng bệnh nhiệt độ vừa đủ, Nam Tịch Tuyệt cởi áo khoác, An Nhiên rất tự nhiên nhận lấy giúp anh đi treo, Khâu Thiếu Trạch đột nhiên nói: "Năm nay lễ Giáng Sinh ở bệnh viện với tôi."
"Không được." An Nhiên liền cự tuyệt. Bởi vì Nhập Hồng không có thói quen đón tết dương lịch, ở trong An gia, giao thừa mới chính thức tổ chức lễ mừng năm mới, lễ Giáng Sinh cũng chỉ để cho hai đứa trẻ mua một vài đồ coi như là quà tặng. An Nhiên cũng đã sớm hẹn với Nam Tịch Tuyệt.
Năm nay Lăng Hiên đã thành công đưa ra thị trường, thành tích tốt, Nam Tịch Tuyệt được đánh giá là một trong mười thương nghiệp lớn mới nổi, sẽ trao giải thưởng vào đêm Giáng sinh. Lúc trước, Nam Tịch Tuyệt dùng thân phận thân sĩ mời cô làm bạn gái tham gia buổi tiệc tối hôm đó, khiến An Nhiên cảm động thật lâu.
Khâu Thiếu Trạch chất vấn cô: "Thật không được?"
An Nhiên tức giận nói: "Không được là không được, nào có ai như anh?"
Khâu Thiếu Trạch nghiêm mặt, âm thầm lấy bình dưỡng khí ra.
Mắt thấy sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, An Nhiên cầu xin hắn đem bình dưỡng


The Soda Pop