Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

ận trọng lại thận trọng, cuối cùng ghi tên một trường nổi tiếng trong thủ đô.
Giấy trúng tuyển của hai người trước một sau được chuyển đến, vợ chồng Nhập Kiến Quốc nói đến chuyện này cũng đều khóc.
An Nhiên nhân cơ hội một mình đi du lịch. Trước rằm tháng 7 khoảng một tuần lễ, cô đã đến thành phố S, một khắc cũng không trễ nãi đến nghĩa trang công cộng.
Nam Tịch Tuyệt nhất định sẽ tới nơi này!
Vào buổi tối ngày rằm tháng bảy đó, cô đã chờ suốt đêm, cũng không thấy bóng dáng của Nam Tịch Tuyệt.
Cô không cam lòng tiếp tục ở lại chỗ này, cô chỉ muốn biết, Nhập Hồng có gặp chuyện gì không may hay không, bọn họ có sao không? Cô giống như bị bọn họ tập thể từ bỏ, Yến tử cũng không liên lạc được. . . . . . Thật vất vả mới bấm được số điện thoại của Lục Nhược, chưa nói được hai câu đã bị anh cúp. Trực giác nói cho cô biết, nhất định là đã có chuyện xảy ra.
Mãi cho đến giữa trưa, anh vẫn chưa có tới.
An Nhiên lo lắng vây quanh bia mộ, cô vấp phải một tảng đá, cái chìa khóa từ trong đó rơi ra ngoài. Cô khom lưng xuống nhặt, bên trong chum chìa khóa, có một miếng đã ghỉ sắt, cô kích động nâng nó lên, giống như người điên chạy ra khỏi mộ địa.
Nếu như không ở chỗ này, anh nhất định sẽ đến nhà ở của giáo sư!






Chờ Đợi
An Nhiên thở hồng hộc leo lên lâu, tay run khiến cái chìa khóa đút vào mấy lần cũng không lọt vào được. Cái chìa khóa trong tay cô đã nhiều năm chưa dùng qua. Ban đầu ở nơi này lên tiểu học, mỗi lần trước khi ra khỏi cửa Bùi Anh cũng đều đem chìa khóa treo lên cổ cô, lại đội thêm một cái mũ lông nhỏ cho cô, rồi mới để Nam Tịch Tuyệt dắt cô đi.
Cô xoay vài lần mới có chút dãn ra, trong lúc cửa mở ra, cô dựng lỗ tai lên nghe động tĩnh ở bên trong. Cửa mở ra, đầu tiên là nhìn thấy của chính cùng phòng khách trống rỗng. Gía để giày ở chỗ cửa trước, có vài đôi dép được sắp xếp rất thật chỉnh tề, cũng không bị thay thế bởi chiếc giày da nào.
Lỗ mũi An Nhiên ê ẩm, cố gắng mở to hai mắt để mình không rơi nước mắt. Mỗi lần tới nơi này, đều có cảm giác thời gian như xuyên qua, chuyện cũ lại hiện lên trong đầu. Từ sau khi xác lập quan hệ, Nam Tịch Tuyệt mỗi lần tới đây cũng cố gắng mang cô đi cùng. Ở chỗ này chính anh, so với thời điểm khác cũng luôn ô lý hơn một chút, trong lối nói thậm chí sẽ có chút tính trẻ con.
Cô cởi giày đi vào phòng khách, "Anh có ở đây không?" Cô chạy một vòng trong nhà, nhưng không phát hiện thấy bóng dáng của anh, không cam lòng mà từ trong phòng mình xuyên qua ban công lần nữa tiến vào phòng của anh, tay phải trong lúc vô tình lau bàn đọc sách của anh, lại có cảm xúc đến một vòng ấm áp. Trái tim cô đập rất nhanh, anh quả thật đến rồi!
An Nhiên ở tại tầng bẩy phòng 902, cô là người đầu tiên đến . Thời điểm vừa mới tiến vào phát hiện là phòng dành cho bốn người, cô còn kinh ngạc một gian phòng nhỏ như vậy mà có thể ở được bốn người? Học trưởng bên cạnh phát hiện ánh mắt kinh ngạc của cô, giải thích: "Kí túc này vừa mới xây được mấy năm, là chỗ có trang thiết bị tốt nhất trong trường học chúng ta, tối thiểu cao như vậy cũng có thang máy." Anh giơ tay lau mồ hôi trên trán, thở dốc một hơi, "Em là hệ tài chính, khu nhà để nữ sinh nghỉ ngơi điều kiện cũng tốt vô cùng. Giống anh là ở khu phía Bắc mười tầng, này mỗi ngày leo cầu thang mà mệt muốn chết."
Anh nói một tràng dài, phát hiện An Nhiên không có đáp lại, liền có chút ngượng ngùng.
An Nhiên đưa cho anh hai tờ khăn giấy, "Cám ơn anh."
Học trưởng lập tức sống lại, đôi tay nhận lấy, cười đến đầy nhiệt tình: "Không khách khí, cần phải vậy. Đúng rồi, học muội, anh còn có chuyện đi trước đây, có chuyện có thể tìm anh giúp. Điện thoại di động của anh phải . . . . ."
Anh nói một chuỗi con số, An Nhiên lấy điện thoại di động ra lưu lại. Lúc này cũng có hai nam sinh đến đây, cũng là đầu đầy mồ hôi khiêng hành lý từ trong thang máy ra ngoài, một người trong đó một nam sinh to con có làn da ngăm đen kéo dài thanh âm cười nói: "Lưu Vĩ ôi. . . . . . Phòng cháy phòng trộm phòng Lưu Vĩ!"
"Cậu cút đi!" Lưu Vĩ đạp hắn một cước, cười với An Nhiên khoát tay một cái "Học muội, anh là hội phó hội văn nghệ, lúc tham gia dự tuyển nhớ phải đến chỗ anh."
Học sinh mới trước khi đến đều đã được sắp xếp tốt. Lên giường hạ bàn, trên mỗi giường đều dán một tờ giấy nhỏ, phía trên có ghi tên tuổi, lớp học, số hiệu của mỗi người. Cô tìm được giường của mình đem đồ vật để lên, quyết định đi xuống phía dưới làm quen một chút với hoàn cảnh.
Phía dưới vẫn là người tới người lui người như cũ, An Nhiên đi dạo từ của kí túc xá đến cửa chính, tìm một cây đại thụ đứng phía dưới hóng mát.
Người lui tới nhiều như vậy, cơ hồ mỗi lần đi qua bên cạnh người cô đều sẽ liếc nhìn cô một cái. Mặc kệ là trên người cô cái quần xa xỉ màu đen, hay là cái túi trên người cô có cái LO¬GO bắt mắt, hoặc là dây truyền tinh tế lấp lánh trên cái cổ trắng nõn của cô, hoặc là do phong cách xuất chúng của cô, dung nhan xinh đẹp, mỗi một thứ cũng đoạt đi ánh mắt của ng