Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

thời gian khá lâu, hai chân cũng cóng đến chết lặng. Ống quần đều ướt nửa đoạn, gió vừa thổi qua, cả người quả thật giống như đông lại. Cô thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thời tiết như vậy, cùng ngày mà Bùi Anh đi, sao mà giống nhau quá.
Trong bụng của cô trống không, cả người lại lạnh lại cương, rốt cuộc quơ quơ đứng không vững nữa, cắm đầu ngã vào trong tuyết.
Tuyết lạnh lẽo dán vào gương mặt cô, cổ, chỗ cổ tay, lạnh thấu xương. Chân tay cô mềm nhũn không bò dậy nổi.
Có tiếng đạp tuyết vội vã truyền đến, âm thanh tuyết bị giẫm kẽo kẹt vang lên. Cô rất nhanh bị ôm vào trong một lồng ngực ấm áp.






Dây Dưa
Vừa đụng đến anh, An Nhiên liền quấn lấy anh thật chặt, không bao giờ chịu buông tay nữa.
Nhìn cô vẫn còn hơi sức, Nam Tịch Tuyệt biết mình đã bị cô lừa ra ngoài. Thân thể cô vẫn luôn mềm mại, lại cố ý quấn lấy anh như vậy, anh cảm giác mình giống như một cây đại thụ bị sợi dây mây dẻo dai mạnh mẽ cuốn lấy, càng nhúc nhích lại càng bị thít chặt hơn.
"Em muốn về nhà, về nhà!" An Nhiên dùng sức níu lấy áo khoác ngoài phía sau lưng anh.
Trên bả vai anh còn có tuyết đọng, trên người cũng lạnh băng cứng rắn. An Nhiên đem chóp mũi lạnh cóng đến đỏ bừng tham lam dò vào chỗ cổ anh, hấp thụ lấy một ít nhiệt độ yếu ớt.
"Dẫn em trở về, em biết rõ anh có thể làm được."
Một hồi lâu cũng không thấy anh đáp lại, An Nhiên nóng nảy, "Trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hay là mọi người thật sự không quan tâm đến em nữa !"
Trong bóng tối có thể mơ hồ nhìn thấy gò má của anh, giọng nói của anh có vẻ hơi trầm thấp "Vào lúc này ở đây an toàn hơn so với bên kia. . . . . . . Về sau đừng như vậy nữa, em xảy ra chuyện, mẹ em cũng không dễ qua. Đợi. . . . . . Sẽ đón em về ."
"Có thể có chuyện gì? Ba em cũng bị bỏ tù rồi! Anh cố ý tránh không muốn gặp em đúng không? Ai cho anh tự tiện quyết định em đi hay ở? Mẹ em như vậy, Yến tử không liên lạc được. . . . . ." Giọng nói của cô thấp xuống "Em biết rõ là em không tốt, em không nên xảy ra chuyện gì là liền muốn trốn tránh, em sai rồi. Anh dẫn em trở về đi."
Cô lật người, thân thể dưới chăn khẽ lay động, Nam Tịch Tuyệt rút giấy từ trong hộp ở tủ đầu giường đưa cho cô.
Giọng nói của cô vẫn mang theo nức nở "Em cũng không nên oán hận anh lung tung, bác Anh mất trong lòng anh còn khó chịu hơn so với bất kì ai khác, anh còn có thể đối với em tốt như vậy. . . . . . Em chỉ là muốn về nhà, em nhớ ba mẹ. . . . . ."
Nói xong, trên mặt cô cũng đã ướt thành một mảnh. Rời khỏi nước Mĩ, cô toàn bộ đều là oán hận đối với anh, cướp đi toàn bộ sản nghiệp của nhà cô, đoạt đi tự do của ba cô, cuối cùng ba anh còn đoạt đi mẹ của cô. Cô không biết về sau sẽ phải đối mặt với loại quan hệ lung túng đó như thế nào. Sau khi rời đi, cô mới phát hiện, mình giống như cái cây không có rễ, cả ngày trống rỗng, không có người nào có thể dựa vào. Cô bắt đầu nổi điên mà nghĩ đến tất cả mọi việc trong nhà.
Đệm bên người chùng xuống, anh nằm xuống. Cánh tay của anh vòng chắc eo của cô, cô quay đầu lại, thấy hai mắt của anh gần trong gang tấc, đen nháy thâm thúy, thẳng tắp nhìn vào trong đáy lòng cô.
Anh nhìn thấy nước mắt đã tràn đầy trong hốc mắt của cô, mơ hồ lóng lánh, nhấp nhô dao động. Anh không nhịn được, cúi xuống hôn lên môi cô.
Môi của anh rất khô, chà xát môi cô có chút đau. An Nhiên nháy nháy mắt, nước mắt lại một lần nữa rơi xuống. Nụ hôn của anh trằn trọc đến lông mày của cô, cái trán, tóc, vành tai, ở khóe miệng cô trằn trọc, lúc nhẹ lúc nặng, giống như là mâu thuẫn nặng nề.
An Nhiên nghiêng đầu cắn môi của anh, kéo một cánh tay của anh đặt lên trên ngực mình, hàm hồ nói: "Làm xong dẫn em về nhà."
Cả người anh cứng lại, rất nhanh liền đẩy cô ra. Trong chăn không còn, anh đã xuống giường.
"Không cho đi!" Cả người An Nhiên trần truồng liền bò ra ngoài, liều mạng từ phía sau ôm lấy anh "Em muốn về nhà, về nhà!"
"Nằm xuống!" Giọng nói của Nam Tịch Tuyệt mơ hồ mang theo tức giận.
"Em không nằm!" An Nhiên cảm thấy đầu rất đau, cả đầu cũng nóng hừng hực "Tại sao anh không để cho em về nhà? Hắt xì!"
Nam Tịch Tuyệt vẫn còn ở lại. Anh ôm ra một cái chăn khác, cùng An Nhiên tách ra ngủ. An Nhiên không yên tâm đưa tay ra níu lại cánh tay của anh.
Ngày thứ hai liền nghẹt mũi nhức đầu, thân thể nặng nề không đứng dậy nổi. Cô biết là mình bị sốt, Nam Tịch Tuyệt bưng cho cô một cốc nước cùng thuốc hạ sốt, mạnh mẽ kéo cô ngồi dậy uống thuốc.
An Nhiên liên tiếp giật mình mấy cái, cảm giác mình đều muốn ngất rồi. Cô đẩy chén nước ra, đem viên thuốc ném xuống đất, giận dỗi nhìn anh: "Anh không dẫn em về nhà em sẽ không uống thuốc, chết cháy cũng được!"
Ba phen mấy bận đều như vậy, cuối cùng đem anh chọc giận. Cô rúc ở trong chăn vẫn không ngừng phát run, một đôi mắt to tràn đầy khiêu khích: anh có thể làm gì em? Cô nhìn môi của anh càng ngày càng mân chặt, gân xanh trên trán trực nhảy lên, không khỏi hướng vào trong chăn rụt cổ một cái.
Nam Tịch Tuyệt bị