Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
, em tới giúp anh. . . . . .
Về phần Nhập Hồng. . . . . . An Nhiên lắc đầu một cái, cô hiện tại không muốn suy nghĩ về bà. Nếu như nói An Diệc Bác làm cha đã phá vỡ hình ảnh kiên cường của cô, thì lời nói mềm mại và hành động của Nhập Hồng chính lại giống như con dao sắc bén nhất, chặt đứt nền móng tin tưởng trong lòng cô .
Trên bậc thang trước cửa chính của “Trung Quốc hương” xuất hiện một mỹ nam tuấn tú, đang mỉm cười gọi điện thoại. An Nhiên nghe, không phải là tiếng phổ thông thuần túy, giống như tiếng địa phương ở một nơi nào đó của Trung Quốc.
Là Cố Lãng, ánh mắt An Nhiên không tự chủ bị nụ cười trên mặt anh hấp dẫn, không giống với sự dối trá thường ngày mà cô nhìn thấy, mà là tinh khiết lại dịu dàng, người ở đầu dây bên kia, nhất định là người mà anh chân chính nhớ thương.
Cô đứng được đã lâu, Cố Lãng liếc cô một cái, lộ ra nụ cười nghề nghiệp: "Muốn ăn mỳ sao? Mời vào bên trong."
An Nhiên dạ, đi vào bên trong.
Đôi mắt Cố Lãng không an phận ở trên người cô quét vòng, chú ý tới vết nắm rõ ràng trên cổ chân cô, không nhịn được thở dài một tiếng, dặn dò: "Em bây giờ là một cô gái đã lớn, phải hiểu được cách bảo vệ mình, không cần quan tâm đến những tên tiểu tử không an phận. . . . . . . Được rồi anh bắt đầu làm việc, về sau sẽ trò chuyện."
Cố Lãng cúp điện thoại, duỗi lưng một cái, ba năm nghiên cứu sinh đã qua hai năm rồi, anh cũng nên chính thức suy nghĩ một chút về lời đề nghị của Nam Tịch Tuyệt rồi.
Trong “Trung Quốc hương” chỉ có một vị khách là An Nhiên, cô gọi mì thịt bò truyền thống. Kéo mì rất nhanh liền mang tới, tràn đầy một bát to, béo ngậy, có rau có thịt, còn có trứng chiên vàng óng bày tại trong đĩa nhỏ, cùng nhau được trình lên.
An Nhiên không động, nhìn Cố Lãng bê đồ ăn cho cô: "Tôi không có gọi trứng."
"Tôi biết " Cố Lãng đặt xuống cẩn thận cho cô, mình ở phía đối diện cô ngồi xuống, cười híp mắt nói, "Tôi xin. Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm ở đây, cô vừa vặn là vị khách đầu tiên."
An Nhiên cảm thấy nụ cười của anh rất chói mắt,cúi đầu dùng chiếc đũa nếm trứng gà tươi, ngoài khét trong sống, cùng cô ăn quán chín bảy phần vô cùng không giống nhau. Có chút mùi thơm của tiêu, ăn thật ngon.
An Nhiên không chú ý đến Cố Lãng ở đối diện, đem một chén kéo mì ăn thấy đáy. Cô thở ra, vỗ vỗ bụng.
Cố Lãng nhìn cô ăn xong, nhận đồ, lại bưng cho cô một cốc cà phê nóng. Sau đó lại rời đi, khi trở về cầm theo một cái khăn quàng cổ bằng lông dê thật mỏng trên tay, đưa cho cô: "Cho cô mượn."
An Nhiên biết anh chú ý đến dấu vết trên cần cổ cô, nói tiếng cám ơn cũng không khách khí nhận lấy.
Cố Lãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: "Vốn là mua cho em gái ở nhà, tiện nghi cho cô rồi."
An Nhiên mặt không thay đổi nhìn anh: "Là anh tự nguyện, tôi lại không muốn."
Cố Lãng khinh bỉ nhìn cô một cái.
Ba ngày sau, An Nhiên một thân một mình ngồi lên máy bay về Trung quốc.
Không Thể Quay Về Nhà
Bàn tay to của anh vuốt ve mỗi tấc da thịt trên người cô, dần dần, lòng bàn tay khô ráo hiện lên thủy triều. Kích động lúc anh chui vào cổ cô mút cắn, hận không thể đem cô cắn vỡ thành hai nửa. Thời điểm chưa gấp rút, anh sẽ đem cô lật tới lật lui nắm bóp, gấp rút trong thời gian ngắn nhất luật động. . . . . .
An Nhiên mồ hôi đầm đìa từ trong mộng tỉnh lại, xốc chăn, khí nóng lập tức tản ra, cô hắt hơi một cái. Thân thể ngừng lại như vậy, cô lập tức cảm thấy giữa hai chân lành lạnh, bật đèn ở trên bàn phía đầu giường, phát hiện ga giường màu xanh nhạt dưới mông đã bị nhiễm đỏ một phần nhỏ.
"Rốt cuộc đã tới. . . . . ." Cô đem cái trán ướt mồ hôi gẩy tóc qua một bên, lẩm bẩm nói.
Lần này chu kỳ kinh nguyệt của cô đến muộn hơn một tuần so với bình thường. Thời điểm hai ngày đầu cô nghĩ là do vừa chuyển đến Trung Quốc nên thân thể cô chưa kịp thích nghi, hơn nữa giờ nghỉ ngơi của cô cũng bị hỗn loạn mất mấy ngày. Mà mấy ngày qua, cô bắt đầu mơ hồ lo lắng.
An Nhiên đi tới nhà cậu trong thành phố C đã được nửa tháng. Nhập Kiến Quốc là một nhà giáo ở trong vùng này, vợ là y tá ở trong bệnh viện thành phố, hai người chỉ có một đứa con gái , lớn hơn một tuổi so với An Nhiên, đang lên cấp III, cả ngày đi sớm về trễ, căn bản chưa cùng An Nhiên gặp mặt. Biết cô muốn tới, nhà họ Nhập đã sớm thu dọn phòng sách để làm phòng ngủ cho cô.
Căn nhà hai tầng hơi nhỏ, nhưng có An Nhiên ở thêm cũng dư dả. Chưa nói đến Nhập Kiến Quốc cùng Nhập Hồng là chị em ruột, mà vài năm nay An Diệc Bác cũng giúp đỡ nhà họ Nhập rất nhiều, cũng đủ để An Nhiên ở nơi này lấy được ưu đãi.
An Nhiên đến cũng không làm rối loạn cuộc sống bình thường của gia đình này. Chỉ là mỗi sáng sớm An Nhiên nhìn một nhà ba người bọn họ cùng ra cửa, buổi tối chờ đến khi em gái hai mươi 樰 tan học, người một nhà ngồi ở trong phòng khách nói chuyện phiếm, liền cảm thấy mình tới nơi này cũng thật có ý nghĩa.
Vốn cho là, đổi lại hoàn cảnh, cô sẽ dễ chịu hơn một chút. Nhưng bây giờ cô đã hiểu, trong lòng cô không bỏ được, cho dù có