Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
trở về mặc dù cảm thất quái dị, nhưng cũng đều cẩn thận bảo trì trầm mặc.
Hai người bọn họ đều nghĩ, An Nhiên không phải là người dễ chung sống, cá tính quá mạnh mẽ, ngày thường trừ Tần Tiểu Mạn, không có nhiều nữ sinh nguyện ý chủ động thân cận với cô.
Ban đêm, chỉ còn lại hai người, mọi người đều đã ngủ rồi, Tần Tiểu Mạn nằm sấp, cách lan can cẩn thận từng li từng tí chọc chọc bả vai An Nhiên, nhỏ giọng nói:"An An, cậu đã ngủ chưa?"
"Chưa."
". . . . . . Thật xin lỗi." Tần Tiểu Mạn nhận lỗi với cô "Tớ không biết là cậu sẽ tức giận."
". . . . . . Không có việc gì, ngủ đi."
Xung đột nho nhỏ qua đi, quan hệ giữa An Nhiên và Tần Tiểu Mạn ngược lại càng thân thiết hơn. Tần Tiểu Mạn không bao giờ nhận đồ gì của Tô Nam nữa, bất quá mỗi lần đều áy náy liếc nhìn anh một cái, bày tỏ mình không thể ra sức.
Thời điểm Thanh Minh, An Nhiên lại chạy đến thành phố S, lần này Nam Tịch Tuyệt thật sự không có tới, người tới lại là Cố Lãng. Anh âm hồn bất tán theo sát cô, cho đến khi cô lên máy bay trở về trường học.
Cô gửi MSN cho Nam Tịch Tuyệt: "Có rất nhiều nam sinh theo đuổi em!"
Không có đáp lại.
"Em đồng ý với cậu ta rồi."
Không có đáp lại.
An Nhiên thử cùng nói chuyện với Tô Nam, thỉnh thoảng đồng ý lời mời ra ngoài đi xem phim của cậu.
"Chúng em hôn môi, ôm!"
Đêm hôm đó, sau khi xem phim xong, theo dòng người đi ra ngoài, Tô Nam nắm tay của cô. Sau đó một cánh tay lỏng lẻo từ phía sau vòng tới, rất cẩn thận không có ôm sát. Ở trước cửa ký túc xá mới tách ra, An Nhiên ôm một loại tâm tình không rõ, hôn Tô Nam một cái.
Không có bất kỳ cảm giác gì, cô cúi thấp đầu "Thật xin lỗi."
Trong mắt Tô Nam khó nén nổi cảm giác mất mác, nhưng vẫn tận lực thân sĩ: "Không sao."
An Nhiên vội vã quay trở về phòng ngủ.
Đây là lần đầu tiên cô chạm môi với một người khác phái không phải là anh, trong lòng cô hốt hoảng. Nhưng lúc sau về phòng nhìn thì hình cái đầu của Nam Tịch Tuyệt vẫn xám xịt như cũ.
Cái loại cảm giác bị vứt bỏ đó hành hạ cô ở mọi lúc, cô tức giận đập bàn, gõ xuống một câu nói: "Cuối tuần này em sẽ cùng anh ta đi thuê phòng!"
Cô bò xuống giường đi rửa mặt, không nhìn thấy hình cái đầu của Nam Tịch Tuyệt sáng lên, rất nhanh lại chuyển thành trạng thái ẩn.
Đi Theo Anh
Ngày Quốc tế Lao động, Tần Tiểu Mạn hẹn An Nhiên cùng đi dạo phố. Sáng sớm trước khi ra cửa, Tần Tiểu Mạn cơ hồ đem tủ quần áo của mình lật ngược từ đáy lên đến tận trời, lựa chọn cái này, xách cái kia, cuối cùng ngồi trong đống quần áo ngẩn người "Ai, không có quần áo để mặc."
Ngô Mạch quyết định thưởng cho mình một ngày tự do để ngủ lại bị cô đánh thức từ sớm, tức giận vén rèm lên trợn mắt nhìn Tần Tiểu Mạn một cái: "Quần áo của cậu không ít, để cả người trần truồng đi đi, khẳng định khả năng nổi tiếng đặc biệt cao."
Tần Tiểu Mạn chỉ trích cô: "Tiểu Mạch cậu có bạn trai, da mặt càng ngày càng dầy rồi."
Ngô Mạch dùng tiếng địa phương lầm bầm một hồi, lại rụt trở về ngủ.
Lần ra ngoài này An Nhiên chủ yếu là đi mua quần áo cùng với Tần Tiểu Mạn, ngày nghỉ nên xe buýt chật chội không chịu nổi, hai người ra khỏi trường liền đi đến quảng trường Ginza.
"An An, cậu nói tớ ruốt cuộc thích hợp với loại phong cách nào?" Ở trong siêu thị vòng vo nửa ngày, Tần Tiểu Mạn thử không ít quần áo, nhưng không có một cái nào làm cho cô ưng ý, cô sa sút tinh thần giơ một cái quần hoa trong tay lên "Tại sao loại quần áo trẻ trung này mặc trên người tớ lại trở nên giống như bác gái già!"
An Nhiên nhìn một chút, đi tới một gian khác, tháo xuống một cái váy màu hồng cao cổ không có tay đưa cho cô ấy "Thử cái này một chút."
Tần Tiểu Mạn bĩu môi "Màu sáng như vậy, có phải có chút kiểu cách hay không?"
"Không thử một chút thì làm sao biết được, nhanh đi." An Nhiên thúc giục cô ấy.
Năm phút sau, Tần Tiểu Mạn nhăn nhó xuất hiện, có chút ngượng ngùng kéo kéo vai "Không có tay đó, có phải cánh tay rất thô hay không?"
An Nhiên nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô một vòng, gật đầu một cái: "Đẹp vô cùng." Cô đi tới trước cái gương to, vỗ xuống lưng Tần Tiểu Mạn "Ưỡn ngực ngẩng đầu."
Tần Tiểu Mạn nhìn chính mình trong gương, so sánh đối chiếu hai bên trái phải, cũng cảm thấy quả thật không tệ. Cũng là ánh mắt của An Nhiên tốt, váy rất vừa vặn với người, thoải mái hóng mát, chờ tới lúc trời nóng là có thể mặc đi ra ngoài.
Cô bán hàng nhiệt tình cười nói: "Cô gái đẹp, mặc cái này có thể tôn lên màu da của mình , đây là kiểu mới nhất của năm nay." Cô mang theo chút kinh ngạc liếc nhìn An Nhiên "Chiếc váy mà cô ấy đang mặc là tác phẩm số lượng có hạn về mùa xuân của cúng tôi, cùng với cái này có đủ hệ liệt bốn mùa đó."
Tần Tiểu Mạn lại nhìn gương, mong đợi hỏi cô bán hàng "Bộ quần áo này giá bao nhiêu?"
"Bộ váy này của chúng tôi không giảm giá, nhưng có phiếu giảm giá sẽ được giảm từ 600 xuống 300, chị có thể mang nó đến quầy thu ngân để thanh toán." Cô bán hàng cười híp mắt nói giá tiền.
Tần Tiểu Mạn nhăn nhó, nhỏ