The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1787 lượt.

hông say”.
Hắn im lặng một lát, hình như giọng nói có ý cười đang bị nén xuống: “Nhưng cô đã bỏ ra không ít công sức mà”.
Đôi mắt hắn hơi cong lên, tay lướt qua gương mặt tôi, dịu dàng như đối xử với người yêu của mình, rồi giơ tay ra trước mặt tôi: “Cô xem”.
Tay hắn toàn là máu mũi của tôi.






Mẹ kiếp… lại là máu mũi, Hà Tịch, chẳng phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao? Rốt cuộc mày cô đơn trống vắng tới cỡ nào chứ!
Tôi cứng người, mặt mũi khó coi, lập tức bịt mũi lại, định giãy ra khỏi vòng ôm của hắn, chạy vào nhà vệ sinh.
Hơi thở của hắn nặng thêm, hắn chẳng những không thả tay ra mà còn ôm chặt hơn. Tôi phát cáu trừng mắt nhìn hắn, lại càng cựa quậy dữ dội hơn, muốn xem trò cười của người ta cũng không nên xem tận mặt như thế chứ.
Mắt Tần Mạch tối đi, cuối cùng không kìm được, nói: “Mới sáng ra, nếu cô muốn để bên ngoài nghe thấy tiếng động gì kỳ quái thì cứ giãy tiếp đi”.
Toàn thân tôi chợt cứng đơ, tôi nằm im một lát mới chửi ầm lên, vì bịt mũi nên khó tránh khỏi có giọng mũi: “Anh có vấn đề gì à! Với một đứa con gái máu chảy đầy mặt mà cũng sinh ra dục vọng được! Cái gì mà nếu tôi muốn, giờ rõ ràng là anh muốn cơ mà! Đồ cầm thú!”.
“Hừ”. Hắn lạnh nhạt hừ một tiếng, “Cái tính của cô cũng phân biệt mọi thứ rõ ràng nhỉ”.
Tôi quay đầu đi nhìn cảnh vật đang trôi nhanh như bay ngoài cửa kính, chẳng để tâm tới hắn, bụng bảo dạ, nếu anh mà tốt tính hơn một tí như mẹ anh thì tôi với anh cũng không đến nỗi như thế này.
Hắn cũng không có nhiều thời gian chú ý đến tôi, từ lúc hắn mở di động thì luôn luôn ở trạng thái trò chuyện, trong chiếc xe chỉ có giọng nói trầm trầm của hắn, nghe vững vàng mà lại êm tai vô cùng.
Quãng đường từ ngoại ô vào nội thành lúc mới đầu còn thông thoáng, vào trong thành phố thì dần trở nên đông đúc. Xe đi đi dừng dừng, nhưng tôi thì không gấp, nghĩ bụng dù sao vị khách sộp đang ngồi cạnh đây, hắn không vội thì đương nhiên tôi cũng chẳng vội.
Nhưng lái mãi đi mãi, hắn dần dần không nhận điện thoại nữa, tôi cũng từ từ phát hiện ra hướng đi của hắn không đúng, bèn thấy lạ hỏi một tiếng: “Đây là hướng tới căn hộ của anh sao?”. Mãi mà không thấy hắn trả lời, tôi ngoảnh đầu nhìn, lại thấy sắc mặt của hắn vô cùng xấu, mặt nhăn mày nhíu: “Anh làm sao thế?”.
“Đừng ồn”. Giọng hắn căng lên, dường như đang đè nén cơn đau nào đó.
Tôi ngoan ngoãn ngậm miệng, sợ làm phiền hắn. Hắn lái xe chậm rãi tấp vào bên lề, cuối cùng dừng lại ngay vệ đường, hình như không chịu đựng được nữa, hắn gục đầu trên tay lái, một tay ấn lên chỗ dạ dày.
Đau dạ dày? Lúc này tôi cũng chẳng quan tâm liệu hắn có giận hay không, kéo tất cả các ngăn trong xe ra, vừa xem vừa hỏi: “Thuốc của anh đâu? Để đâu rồi?”.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới nặn ra ba chữ: “Uống hết rồi”.
Khóe miệng tôi giật giật, con người này còn có thể lơ là chuyện của bản thân thêm được chút nào nữa không? Tôi xuống xe, nhìn đoàn xe uốn lượn không biết điểm cuối ở phía trước, chợt nhớ chẳng phải bệnh viện của Trần Thượng Ngôn ở gần đây sao! Tôi không biết địa chỉ cụ thể, đành gọi điện cho Trần Thượng Ngôn, không ai bắt máy. Tôi bắt đầu có chút nóng ruột, mở cửa xe ra hỏi Tần Mạch: “Anh lái về hướng này vì tìm được địa chỉ bệnh viện ở đây phải không?”.
Hắn gật đầu, hình như đã đau tới mức không thể nói nổi.
“Xuống xe, tôi cõng anh đi”.
Không ngờ đoạn đừng này rất gần bệnh viện, tôi đỡ cánh tay Tần Mạch, đi tới nhũn cả chân. Mới đầu anh ta còn muốn sĩ diện tự đi, chưa được mấy phút đã không đi nổi, hơn nửa cơ thể đều dựa lên tôi. Trời mùa đông mà cả người tôi đổ đầy mồ hôi. Con đường gian khổ, cuối cùng cũng trông thấy cánh cổng bệnh viện, tôi thở hổn hển: “Tần Mạch, trước đây anh còn ghét tôi, nếu hôm nay không có đứa thể chất mạnh mẽ tôi đây, anh cứ chờ đó mà khóc”.
Chẳng mấy khi hắn ngoan ngoãn không đấu khẩu với tôi, có lẽ là đã đau tới rã rời rồi.
Bảo vệ bệnh viện thấy hai chúng tôi, bèn vội vã chạy lại giúp, vừa trút được sức nặng của Tần Mạch, tôi lập tức thở phào, đi theo được vài bước đã nhũn chân ra ngã sụp xuống đất.
Người bên cạnh giật nảy mình, vội kéo tôi dậy, tôi bò lên phủi bụi dính trên đầu gối, nói mấy tiếng không sao, rồi vào bệnh viện cùng Tần Mạch. Hắn được đưa đi kiểm tra, tôi ở ngoài chạy tới chạy lui, nhanh chóng đi nộp viện phí cho hắn.
Sau khi hắn được vào nằm tạm trong phòng bệnh, một y tá trung niên hỏi tôi: “Cháu là vợ cậu ta hả?”. Chẳng chờ tôi giải thích, bà lại nói, “Chồng mình thì quan tâm nhiều nhé, công việc quan trọng thì quan trọng đấy, nhưng không thể lơ là sức khỏe, làm vợ phải khuyên cậu ta nghỉ ngơi nhiều vào, thanh niên trai tráng thế mà đã viêm dạ dày, còn không điều trị cẩn thận nữa, sau này bệnh biến chứng thì khóc cũng không kịp đâu”. Nói xong, bà bèn ôm quyển sổ bỏ đi.
Tôi nhìn Tần Mạch nằm trên giường bệnh, hắn đang tỉnh táo, lạnh nhạt nhìn lại tôi.
Chẳng biết tại sao, nhìn gương mặt nghiêm nghị có chút yếu ớt của hắn, tôi bỗng thấy buồn cười, bật cười thành tiếng, vui