Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
vẻ nói: “Nghĩ lại những chuyện đã làm từ tối qua tới sáng nay, tôi cũng giống vợ anh thật đấy”.
Vừa dứt lời, suy nghĩ đã bay tới cơ thể sáng nay ôm tôi khi vừa tỉnh giấc, cùng với bộ phận hoặc vì phản ứng sinh lý, hoặc vì phản ứng tâm lý mà hơi cứng lên của hắn, mặt tôi thoáng cái đã đỏ bừng, cảm giác câu này của mình hơi ngu xuẩn.
Nhưng hắn khẽ ừ một tiếng, đáp lại một câu có chút mờ ám: “Rất giống”. Chẳng biết là đồng ý thật hay đang mỉa mai lại tôi.
Tôi xách ghế tới ngồi cạnh hắn một lát, cảm giác chẳng có gì hay mà nói với hắn cả, tôi bèn nói: “Chỗ tôi còn có chút việc nên đi trước nhé”.
Hắn im lặng chốc lát, gật đầu, tôi đi tới cửa phòng thì không dằn được mà ngoái đầu lại liếc hắn một cái, cảm giác một mình hắn nằm trong phòng bệnh như thế có hơi đáng thương, tôi hỏi: “Hay là tôi tìm ai tới chăm sóc anh nhé?”.
Hắn quay đầu lại nhìn tôi, không nói lời nào. Có lẽ vì bị bệnh, sắc mặt hắn ôn hòa hơn ngày thường rất nhiều, ánh mắt giả vờ lạnh nhạt lại có chút sĩ diện không cần ai bố thí khiến trái tim tôi thoáng cái đã mềm nhũn. Tôi chầm chậm quay lại bên giường: “Thực ra… chỗ tôi cũng không có việc gì cả. Nếu… nếu anh cần thì tôi ở đây với anh cũng… không sao”.
Hắn hừ một tiếng coi thường, nhưng từ đầu chí cuối không hề lên tiếng đuổi tôi đi. Để mặc cho thời gian chậm rãi trôi qua trong yên lặng được một lát, hắn mới nhỏ giọng nói: “Đầu gối…”.
“Hả?”.
“Thôi, không sao”. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt cò lẫn chút hờn dỗi lạ lùng.
Tôi âm thầm rủa hắn là đồ yêu quái, nói được một nửa lại thôi, còn tự giận dỗi nữa chứ, chẳng hiểu ra sao hết. Lướt mắt ra ngoài cửa sổ theo ánh nhìn của hắn, tôi nheo mắt lại, người kia… cái người đang đi chung với một bác sĩ khác không phải là Trần Thượng Ngôn sao? Cái tên này cứ lúc nào quan trọng thì chẳng thấy đâu, tới khi tôi xử lý xong hết rồi mới đột ngột thò mặt ra. Trong lòng tôi có chút bực bội, đang định gọi điện cho anh ta thì bên kia đã diễn ra một màn khiến tôi phải sợ hãi.
Phòng bệnh của Tần Mạch nằm ở khúc quanh trong khu nội trú ở bệnh viện, nhìn qua cửa sổ có thể thấy được hành lang phía trên nối giữa khu nội trú và khu khám bệnh.
Trần Thượng Ngôn đang giận dữ bước đi gấp gáp trên hành lang ấy, phía sau là một vị bác sĩ cứ liên tục tóm lấy tay anh ta, hình như muốn anh ta đứng lại. Trần Thượng Ngôn cỏ vẻ rất bực mình, quay người lại đẩy mạnh vị bác sĩ kia một cái, nhưng đối phương đã nhân cơ hội này mà nắm được tay anh ta, kéo thẳng vào lòng mình, cúi đầu hôn say đắm…
Khỏi cần nhìn thêm gì nữa…
Tôi bước tới, nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ lại.
Ngoại tình, tôi chịu. Kẻ thứ ba, tôi cũng chịu luôn.
Nhưng mà, nhưng mà… Tại sao kẻ thứ ba đó lại là đàn ông…
Quay lại ngồi lên ghế, tôi ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào chiếc chăn trắng toát.
“Hà Tịch”. Tôi ngẩng đầu lên, mãi sau mới thu ánh mắt về gương mặt Tần Mạch, “Cô…”. Hắn nghẹn lại mãi rồi mới nhả ra được một câu không giống tiếng người, “Thực ra chuyện này rất bình thường”.
Tôi nghe xong thì mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, thời buổi này người thích gái đều tìm gái chuẩn, người thích trai thì tìm tới trai chuẩn, còn đứa con gái nam tính có khuynh hướng tình dục bình thường như tôi đây chắc chắn là ế rồi”.
Tôi thở dài, đã chẳng còn gì để mất thì cho mất luôn: “Xem như anh xui đi, vướng phải tôi, lấy được đêm đầu của tôi, nếu không e là trăm năm sau tôi lại trở thành bộ thi thể trinh trắng duy nhất mất”.
Trong phòng lại chìm vào im lặng.
“Cô thế này cũng tốt mà”.
Giọng hắn dịu dàng đến nỗi khiến mắt tôi cay cay đỏ hoe: “Sao người phát thẻ người tốt cho tôi lại là anh hả! Sao đến một cái thẻ người tốt mà chính chủ cũng chẳng thèm phát cho tôi chứ. Mấy người muốn hôn thì hôn đi, tốt xấu gì cũng phải đánh tiếng cho tôi chứ, đừng đột ngột như thế có được không!”.
Tần Mạch như cố gắng tìm thứ gì đó để nói, nhưng hẳn nhiên là kẻ đã quen lúc nào cũng ở tít trên cao như hắn không biết nên nói gì vào lúc này.
Tôi nhìn hắn, hắn cũng nhìn lại tôi, hai mắt nhìn nhau được một lúc, tôi lên tiếng: “Tôi biết anh muốn nói gì, cảm ơn a. Nhưng tôi không cần”. Trần Thượng Ngôn với tôi chỉ là chấp nhận được, không phải là thích. Đau đớn vì bị phản bội là thật, nhưng tôi không cần an ủi.
Nhưng tôi vừa dứt lời, nét mặt Tần Mạch chợt trở nên kỳ quái, hình như còn có chút ghét bỏ: “Không cần?”.
Tôi nghi hoặc: “Anh muốn nói gì?”.
Hắn chỉ vào túi áo vest đang đặt ở bên cạnh, giọng nói vẫn trầm trầm vững vàng như thường lệ: “Trong túi có khăn giấy, nước mũi cô chảy xuống rồi kìa”.
Hắn không nghe khuyên bảo, tôi cũng bó tay, lắc đầu với đám y tá tỏ ý bất lực với anh ta, rồi cũng ra ngoài.
THANHTHOIGIAN.
Đường tới đây đã hoàn toàn thông thoáng, nhưng xe Tần Mạch thì bị kéo đi chẳng biết từ lúc nào rồi. Tôi và hắn nhìn chằm chằm vào con đường vắng vẻ mà đứng ngẩn ra một hồi. Tôi xòe tay ra, nói: “Khắc cho anh xem rồi đấy”.
Hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi đang nói mỉa. Tôi mím môi cười t