Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1915 lượt.
tôi gần như nhếch môi lên thành nụ cười khẽ theo bản năng, nhẹ nhàng gật đầu với hắn. Hờ hững như khi sáng ra khỏi nhà chào hỏi láng giềng nhà bên.
Ánh mắt của hắn cũng không hề dao động, gật đầu ra hiệu với tôi theo lễ nghĩa.
Khách sáo mà xa lạ.
Tôi nghĩ, dù sao quãng thời gian hai năm không dài mà cũng chẳng ngắn.
Cô gái kia, cuối cùng tôi cũng nhớ ra tên cô ấy, Dịch Tình, cô giám đốc xinh đẹp của Tần Mạch, giờ có lẽ đã không còn là giám đốc nữa… Dịch Tình nhìn theo ánh mắt của hắn, thoáng chút sợ hãi khi trông thấy tôi. Tôi tiếp tục giữ nụ cười mỉm.
Cô ta quay lại nhìn Tần Mạch, lúc này Tần Mạch đã thu ánh mắt, hai người trao đổi với nhau dăm ba câu, rồi cùng rời khỏi sân bay.
Trình Thần ngồi cạnh lèm bèm mấy câu mát mẻ: “Em cười cứ như xác khô ngàn năm ấy”.
Tôi hỏi vặn lại: “Xác khô ngàn năm còn có thể cười được à, chị không cảm thấy em rất giỏi sao?”.
Sau lần tình cờ gặp Tần Mạch quay về thành phố này, tôi sa vào trong ảo tưởng không có biên giới.
Mỗi ngày về nhà, lúc nào tôi cũng mong chờ có một chiếc xe lặng lẽ đậu ở dưới nhà mình, nếu không có, thì mong chờ có một người đàn ông mặt mày lạnh nhạt đứng ở ngay cửa nhà, nếu vẫn không có, thì sẽ lượn qua lượn lại ở cửa sổ để nhìn ngó, liệu dưới nhà có ai đang đợi không, liệu có ai đang ngước lên nhìn không…
Cứ đi qua mỗi giao lộ, tôi đều hy vọng có một bóng dáng thân quen đang đợi tôi ở phía đối diện, sau đó nhìn tôi và mỉm cười; mỗi lần rẽ qua một góc phố, tôi đều mong đợi có cảnh không hẹn mà gặp lãng mạn mà sến sẩm như trong phim Hàn Quốc; mỗi lần đi xuyên qua con hẻm âm u, đều tưởng tượng người đó đang lẵng nhẵng bám theo tôi, lẳng lặng chờ tôi ngoảnh lại đánh tiếng chào hỏi.
Thế nhưng hiện thực là một tấm gương không biết nói dối, nó nói rành rọt cho tôi biết, Tần Mạch không phải kẻ đeo bám biến thái, thành phố này rộng lớn như thế, chẳng quy định rằng ai nhất định phải gặp được ai.
Mà sự mong đợi của tôi chẳng qua chỉ là mong đợi mà thôi.
Trong đầu tôi chợt lóe lên cảnh tượng ngày hôm đó, hình ảnh Tần Mạch và Dịch Tình sóng vai nhau rời đi, tôi ngắt lời Trình Thần: “Những nơi như thế em đi không hợp lắm, vả lại tối mai em phải tham gia tiệc xem mặt nữa”.
“Tiệc xem mặt?”. Trình Thần làu bàu, “Chẳng phải em không thích mấy thứ đó sao?”.
“Còn cách nào nữa đâu, đã tới tuổi rồi”.
Trình Thần biết tôi lại nổi tính ngang, đành thở dài một tiếng, trước khi ngắt máy, chị dịu giọng hỏi: “Tịch Tịch, em còn thích Tần Mạch không?”.
Tôi im lặng một lúc: “Chuyện này còn quan trọng sao?”.
Chúng tôi chia tay hai năm, cuộc sống của mỗi người đã có quy luật mới. Tôi không muốn phá vỡ quy luật đó lần nữa. Tôi mong gặp được Tần Mạch là sự thật, tưởng tượng được trùng phùng một cách lãng mạn với hắn cũng là sự thật, nhưng nếu hắn thật sự đứng ở trước mặt tôi, nói rằng quay lại đi, có lẽ tôi sẽ nhổ nước bọt trước mặt hắn.
Suy cho cùng quá khứ đã qua rồi, Hà Tịch không phải là con ngựa thích ăn cỏ cũ.
Thứ bảy tôi ngủ tới lúc đói bụng mới tỉnh, bò dậy nhìn thử đã đúng mười hai giờ trưa, lúc xuống giường kiếm cái ăn mới phát hiện trong tủ lạnh chẳng còn thứ gì, tôi bèn xõa tóc, mặc đồ ngủ, đi dép bông, loẹt quẹt qua cái chợ nhỏ ở đối diện khu nhà.
Tôi mua một đống mỳ, thêm nửa cân trứng gà, nhớ ra còn phải bỏ thêm ít hành lá, bèn đi mua hành.
Sạp bán hành lá được một thiếu niên chừng mười tám, mười chín tuổi đứng trông, cậu ta đang mắt đưa mày liếc tán tỉnh cô bé bán đậu phụ ở ngay bên cạnh. Đây vốn không phải chuyện tôi nên nhúng tay vào, tôi chọn hành xong bèn hỏi cậu ta: “Bao nhiêu đây?”.
Cậu ta tặng cho cô bé nhà bên một nụ hôn gió, không thèm để ý tới tôi.
Tôi kiên nhẫn hỏi: “Hành lá bao nhiêu tiền?”.
Cậu ta lại đá lông nheo với con gái nhà người ta một cái.
Khóe miệng tôi giật giật: “Này… Cậu vẫn đang bán hàng đấy chứ hả?”.
Cậu nhóc vẫn không thèm để ý, trêu đùa vui vẻ với cô bé kia.
Tôi hít sâu vào một hơi, gật đầu, sau đó móc một hào vứt lên sạp hàng, cầm cả bó hành to quay người định đi.
Lúc này cậu ta không vui được nữa, gào lên đằng sau lưng tôi: “Này! Này! Chưa đủ tiền!”.
Tôi việc gì phải để ý tới thằng ranh kia, cứ loẹt quẹt lê dép về nhà. Cậu nhóc xông ra khỏi sạp hàng định giật hành về, tôi nghiêng người né tránh, thong thả nói: “Đã không đủ tiền sao lúc nãy tôi hỏi cậu không trả lời? Cậu đang bán hàng hay đang đứng đây để yêu đương hả? Tôi ra chợ mua thức ăn chẳng lẽ còn phải chịu nhịn cậu à? Tôi đã đưa tiền rồi đấy, đủ hay không là chuyện của cậu”.
Có lẽ cậu chàng đang yêu không muốn mất thể diện trước mặt cô gái, bèn chỉ vào đống hành nói: “Bà cô già cướp đồ của tôi còn dám ba hoa với tôi à!”.
Bà… Bà cô già…
Cả người tôi chấn động, nhất thời đờ ra. Sau đó một ngọn lửa giận dữ nóng hừng hực thiêu đốt xương cốt chậm rãi lan ra toàn thân, tụ lại ở lồng ngực, tôi hít sâu vào, nhưng đã tức tới run cả người.
Cái thằng ranh không biết sống chết kia thấy tôi không có phản ứng, lại dám liều mạng xô