Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
au đó được một lát, cô ấy tới nói bên đó không bán vé cho mình. Rồi tôi mới hiểu cô gái này không có visa để làm thủ tục đi Mỹ, tôi lại nói cho cô ấy biết bắt buộc phải có visa mới có thể làm thủ tục xuất cảnh, cô ấy cũng rất hiểu mà rời đi rồi. Nhưng… lúc nãy cô ấy đột nhiên chạy tới nói giờ phải đi Mỹ ngay, tôi giảng giải lại cho cô ấy thêm lần nữa, sau đó… cô ấy như thế này đây”.
Tôi quay đầu lại dữ dằn nhìn Trình Thần nói: “Sớm không điên, muộn không điên, cứ đúng lúc em tới thì điên, chị ủ mưu làm em khó xử phải không?”.
Trình Thần chỉ lo khóc.
Tôi ôm mặt thở dài, cảm giác cứ để mặc chị khóc lóc ở chỗ này đúng là quá mất mặt, thế là vừa dỗ vừa lừa, nửa lôi nửa kéo chị rời khỏi hiện trường.
Ngồi trong quán café trong sân bay, Trình Thần bò vật ra bàn khóc lóc thành sông, miệng cứ lẩm bẩm nói mấy từ như ly hôn, ra nước ngoài gì đó.
Tôi ngồi dựa vào ghế, lạnh lùng nhìn dáng vẻ bi thương của chị.
Có lẽ bộ dạng chúng tôi kỳ quặc quá đỗi, thu hút rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ, tôi chẳng rảnh hơi mà quan tâm, chờ Trình Thần khóc đến khi chỉ biết nấc lên, mới vứt khăn giấy sang cho chị, lạnh lùng nói: “Khóc đủ chưa?”.
Trình Thần lau nước mắt, rồi xì mũi vào tờ khăn giấy kia, lúng búng nói chị vẫn muốn đi Mỹ cái của khỉ gì nữa.
“Hừ”. Tôi lạnh lùng cười một tiếng, giật lấy túi của chị, đổ mọi thứ trong túi lên mặt bàn, nói: “Mỹ là nơi người chỉ có hai mươi lăm tệ hai hào trong túi như chị đi được hả?”.
Chị ấm ức thọc tay vào túi lục tìm, rồi đặt bốn đồng tiền lên bàn, nói: “Là sáu hào”.
Tôi vừa giận vừa buồn cười, đang định chửi thì di động chợt đổ chuông, lấy ra nhìn thử, được lắm, cái tên khốn nạn kia cuối cùng cũng biết gọi điện rồi!
“Tịch Tịch, chuyện gì thế? Lúc nãy anh đang ăn cơm với khách hàng, ầm ĩ quá không nghe thấy gì”. Giọng Thẩm Hy Nhiên rất bình tĩnh. Tôi lạnh nhạt cười: “Vợ anh định sau khi ly hôn với anh xong thì đi Mỹ, anh đã nghe được câu này chưa?”.
Bên kia chợt im lặng.
“Giờ đang ở sân bay đây này, tôi xưa nay mềm lòng, vợ anh cầu xin tôi thêm mấy câu nữa, không chừng tôi lại cho chị ấy mượn tiền mua vé máy bay ấy chứ”.
Không để bên kia trả lời, tôi đã ngắt điện toại. Quét mắt nhìn người ngồi đối diện viền mắt đỏ hoe kia, tôi nói: “Chị đang lên án tại sao em báo hành tung của chị cho người đàn ông kia biết à? Nếu chị có thể mua được vé máy bay đi Mỹ bằng hai mươi lăm tệ sáu hào kia, em sẽ giúp chị giải phẫu người sẽ mò tới kia để ngừa hậu họa”.
Trình Thần gục mặt khóc to.
Tôi giáo huấn chị: “Hai người có chuyện gì không thể nói chuyện với nhau sao, lần nào cũng phải ầm ĩ cả lên mới chịu thôi, rõ ràng chỉ là mấy hiểu nhầm nhỏ nhoi vặt vãnh! Giờ chỉ vì chị mà tới gói mỳ em còn chẳng được ăn kia kìa!”. Mà câu nói cuối cùng mới là điều tôi thực sự muốn nói…
Trình Thần lên án: “Nhưng anh ta có tình nhân rồi! Anh ta có tình nhân ở ngoài!”.
Mặt tôi lạnh tanh: “Đây đã là lần thứ năm em nghe chị nói thế rồi”. Tôi không để tâm tới Trình Thần nữa, tựa vào lưng ghế, ánh mắt mông lung nhìn ra đại sảnh sân bay qua lớp cửa kính.
Dòng người đến đến đi đi đều vội vã gấp gáp, một đôi tình nhân đang hôn nhau đám đuối trước khi chia xa. Tôi nhấp một ngụm café, nghĩ thầm, hóa ra trong mắt người khác, nhìn cảnh tượng này sẽ có cảm giác như thế này – bởi chuyện chẳng quan hệ tới mình nên hẳn nhiên là bình thản chẳng có gì lạ.
Bóng dáng của một cô gái quyến rũ chợt hút lấy ánh mắt của tôi, không phải vì sắc đẹp của cô ta, mà bởi lẽ trông cô ta vô cùng quen mắt. Hình như cô gái kia đang đợi ai đó, cứ nhìn xung quanh, rồi lập tức chào hỏi ai đó ở phía quán café này.
Người đàn ông đang ngồi ở ghế phía sau Trình Thần đột nhiên đứng đậy, tôi nhìn bóng lưng của hắn mà nhất thời ngẩn ngơ, hắn đi qua người tôi, mang theo mùi hương khiến tôi rung động và cảm giác quen thuộc vô danh. Ánh mắt của tôi không khỏi đuổi theo bóng dáng đang đi ở phía trước. Có thứ gì đó nóng bỏng ở tận đáy lòng tôi chậm rãi loang ra, rồi lập tức cuồn cuộn đổ đi khắp cơ thể.
Người đàn ông này…
Hắn bước ra khỏi quán café, đứng bên cạnh cô gái kia. Dường như bọn họ đang bắt đầu nói chuyện gì đó, người đàn ông khẽ nghiêng đầu sang, ánh nắng ngoài sân bay xuyên qua trần nhà, rải khắp mặt đất rực rỡ.
Tôi nhìn gương mặt nhìn nghiêng của hắn, ngẩn ngơ.
Trình Thần ngồi bên uống mấy ngụm nước, tỉnh táo lại đôi chút, nhìn theo ánh mắt của tôi ra bên ngoài: “Ấy?”. Chị dụi dụi mắt, “Người đó trông rất giống…Tần Mạch? Nhưng mà không phải anh ta đang ở Mỹ sao? Mỹ…”. Trình Thần lắc lắc đầu nói, “Ảo giác à… hay chị đã tới Mỹ rồi? Hà Tịch, em có nhìn thấy không? Tần Mạch ấy?”.
Tôi bứt ánh mắt của mình ra khỏi đó, thản nhiên gật đầu: “Ừ, nhìn thấy”.
Làm sao mà không nhìn thấy chứ.
Tôi nhấp một ngụm café, ổn định lại tâm trạng đang rối bời của mình, khi nhìn đôi nam nữ xứng đôi đang đứng trong sân bay kia lần nữa, tôi đã có thể khống chế được tâm trạng.
Trong một thoáng lơ đễnh, ánh mắt Tần Mạch và tôi nhẹ nhàng giao nhau, xuyên qua đám bụi trong ánh nắng, đọng lại giữa một khung hình,