Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
ỡ quy luật em đã duy trì suốt hai mươi lăm năm, vậy thì giờ tôi cũng có thể đánh nát cái gọi là quy luật hai năm nay của em”.
Ngang ngược mà chuyên chế.
Tôi bị kích động, lạnh nhạt mỉm cười: “Được, anh cứ việc ra tay. Anh dám chết, sao tôi không dám chôn chứ?”. Nói xong, tôi cũng chẳng để hắn trả lời đã ngắt máy.
Lúc trả lại điện thoại cho Tạ Bất Đình, tôi nghiêm túc nói: “Anh ta nói việc này tôi không cần làm, cứ giao đại cho ai đấy cũng được”. Dứt lời tôi bèn quay người ra ngoài.
Tạ Bất Đình nổi nóng gọi tôi lại, vứt một hợp đồng khác lên tay tôi: “Không phải cô muốn làm sao, hợp đồng trang hoàng lại căn hộ này giao cho cô, đi làm đi!”.
Mặt mày lạnh te nói được, tôi bước ra khỏi phòng làm việc.
Tựa người vào tường, tôi nhìn công việc như khổ sai chẳng hiểu sao lại rơi xuống đầu mình mà dở khóc dở cười.
Tần Mạch ơi là Tần Mạch, anh vẫn đúng là một tên sao Chổi!
Hôm sau, tôi chạy tới nhà khách hàng một chuyến trước.
Người yêu cầu trang hoàng lại nhà cửa là một phụ nữ trung niên vừa ly hôn, họ Lâm, khoảng hơn bốn mươi tuổi, dung mạo trông vẫn còn rất trẻ trung, thế nhưng sắc mặt thì tái nhợt và tiều tụy. Nhà chị là một căn biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô, đã mua được gần mười năm nay mà các phòng trong biệt thự vẫn giống như chưa từng có người vào ở.
Căn biệt thự này là khi ly hôn với người chồng cách đây không lâu, chị được chia cho. Hai người kết hôn được gần hai mươi năm, vẫn chưa có con cái gì, chị Lâm nói chồng chị bận rộn công việc, thường không có ở nhà, chị cứ chờ đợi trong căn nhà trống này chẳng khác gì quả phụ sống qua ngày, cuối cùng không thể chịu nổi nên đã đề nghị ly hôn. Chị Lâm muốn tu sửa lại biệt thự, bởi lẽ dù nhìn tới bất cứ góc nào trong căn nhà này, chị đều sẽ nhớ tới chồng mình, thế nên chị muốn hoàn toàn trang hoàng lại ngôi nhà, bước qua quá khứ.
Mà điều rắc rối của hợp đồng chính là ở chỗ này, cả ngôi nhà đều phải làm mới, bỏ sàn đi làm lại, gỡ bỏ giấy dán tường đi thay mới, hơn việc trang hoàng đơn thuần là thêm một mục dỡ bỏ, hơn nữa, mục này vô cùng lớn…
Nhưng đã nhận trách nhiệm rồi thì tôi phải làm thật tốt.
Tôi cân nhắc đôi chút: “Người ta dựa vào cái gì mà vô duyên vô cớ giúp chị nuôi chó hả?”.
“Chị đang định thương lượng với cô bé ấy đây, không phải nhóc ấy đang làm thêm sao, giúp chị nuôi chó cũng được xem là làm công chứ gì, chị trả tiền công cho cô bé, nếu không được thì thôi vậy”.
Tôi gửi số điện thoại của Phương Dĩnh cho Trình Thần, rồi luôn miệng dặn dò chị không được ép người quá đáng.
Sau này tôi biết Phương Dĩnh vui vẻ sung sướng nhận sự nhờ vả của Trình Thần, ngoan ngoãn ôm chú cún về nhà. Nhưng, đây chỉ là khởi đầu của một chuyện…
Ba hôm sau, sáng thứ bảy, tôi còn nằm ườn trên giường chưa thèm dậy thì Phương Dĩnh đã khóc lóc gọi điện cho tôi, nói chú chó mang thai rồi, ông anh trai Phương Thư nhất quyết không cho nuôi, đã xách con chó đi tìm tôi.
Tôi chợt thấy hoang mang, chó có phải của tôi đâu, người làm cho nó mang thai cũng không phải tôi, Phương Thư xách tới tìm tôi làm gì, sau đó Phương Dĩnh mới nghẹn ngào sụt sịt nói cho tôi biết, Phương Thư không thích chó, cô bé vốn cứ nghĩ mượn danh của tôi để chú chó có thể sống trong nhà mình, không ngờ cái tên tôi vô dụng như thế, Phương Thư vừa nghe được tin tức chú chó mang thai bèn lập tức giữ vững quyết định vứt con chó ấy đi. Lúc này anh ta mới ôm chó tới chỗ tôi.
Tôi nghĩ, dù sao Phương Thư cũng không biết tôi ở trong tòa nhà nào, tìm thì cứ tìm tới đi, tôi không ra ngoài là được rồi.
“Hà Tịch!”. Dưới lầu chợt vang lên một tiếng gào lớn, tim tôi giật thót, khoác áo ngủ chạy tới bên cửa sổ nhìn xuống, lại thấy Phương Thư dẫn theo một chú chó đáng thương, đang đứng dưới một tòa nhà khác gào tên tôi, nhìn bộ dạng của anh ta, nếu tôi không ra ngoài, chắc anh ta sẽ tới từng tòa nhà mà gào mất. Tôi đỡ trán thở dài, là tôi đánh giá thấp độ dày của da mặt anh ta rồi…
Vội vội vàng vàng thay quần áo, tôi chạy xuống dưới nhà gọi Phương Thư.
Anh ta lập tức nhét chú chó vào trong lòng tôi, lạnh lùng nói: “Đồ của mình thì tự mà ôm về đi, chúng ta không quen nhau, không việc gì phải nuôi chó thay cô”.
Tôi bất đắc dĩ gánh tội thay cho Trình Thần, khuyên giải: “Không phải Phương Dĩnh thích chú chó sao? Anh để cho con bé nuôi một con thì có làm sao đâu?”.
Phương Thư khoanh tay: “Một con thì được, nhưng con này mang thai rồi, sau này đẻ ra cả ổ chó thì làm thế nào hả? Với cái tính của Phương Dĩnh thì tuyệt đối sẽ không mang đi bán hoặc là vứt bỏ, cô cũng thấy nhà tôi rồi đấy, không chứa nổi nhiều chó thế đâu”.
Tôi trấn tĩnh đáp: “Thế thì cứ phá đi là được rồi”.
Anh ta quay người đi: “Đây là chuyện của cô”.
Tôi vội kéo anh ta lại: “Chờ đã, chờ đã nào! Được rồi, tôi khai thật, chú chó này là của bạn tôi, tôi gọi điện hỏi chị ấy trước đã, nếu chị ấy đồng ý phá cái thai của con chó đi thì chúng ta cùng tới bệnh viện, làm phẫu thuật xong thì anh cứ mang chú chó này về nhé. Đỡ việc sau này lại