Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

uôi”.
Tôi nghe thấy câu này mà tức tới độ run bắn người, đập một cái đẩy cái đầu hắn ra, gào lên: “Đây bị chó cắn! Bị chó cắn ấy! Mẹ kiếp, anh dựa vào cái gì mà không cho tôi đi bệnh viện tiêm vacxin hả!”.
Hắn đờ người ra nhìn tôi, đôi mắt chậm rãi phản chiếu gương mặt cáu kỉnh của tôi một cách rõ ràng.
Tôi giơ bàn tay máu me bê bết lên huơ huơ trước mắt hắn: “Nuôi? Nuôi kẻ bị bệnh dại à? Tới bệnh viện! Đồ khốn! Đi bệnh viện!”.






Trên đường tới bệnh viện, tôi và Tần Mạch chỉ có hai câu đối thoại dưới đây:
“Cái thai là của ai?”.
“Của chó”.
Sau đó chiếc xe việt dã tăng lên siêu tốc, phi vèo tới bệnh viện.
Sau khi tôi tiêm vacxin xong thì Trình Thần chạy tới đó.
Tần Mạch nhìn tôi một lúc, rồi thành thực đút tay lại vào trong túi quần: “Đương nhiên tôi sẽ đi tìm anh ta rồi”.
Tần Mạch nói câu này có mùi mờ ám, tôi cũng chẳng thèm suy đoán tâm tư của hắn, quay đầu lại lạnh nhạt nói với Trình Thần: “Phương Dĩnh đã tìm được con chó rồi, tự chị liên lạc với con bé đi”. Nói xong bèn quay người bỏ đi.
Trình Thần nhận ra tôi đã giận, vội vàng đi tới kéo tôi lại: “Hà Tịch, em giận gì chứ?”.
Tôi lạnh lùng nhìn chị.
Chị quay đầu nhìn Tần Mạch, giậm giậm chân có phần bực bội: “Lần này thật sự không phải là chị…”.
“Chị là bạn của ai hả?”. Tôi hỏi, “Muốn bán em đi thế cơ à? Trình Thần, em không thích, không hề thích!”. Tôi không nhìn viền mắt đỏ hoe của Trình Thần, cứng rắn quay người vẫy một chiếc taxi rồi bỏ đi. Tôi nghĩ, nếu không tỏ rõ thái độ thì Trình Thần sẽ không biết được quyết tâm của tôi. Buồn thì cứ để chị ấy buồn một trận đi.
Về đến nhà, tôi lấy thuốc được phát ra cẩn thận so sánh, vacxin dại phải tiêm ba lần, hôm nay là mũi thứ nhất, hôm khác vẫn phải tới bệnh viện, tôi khoanh tròn ngày tháng xong, còn đặt ghi nhớ vào di động, chỉ sợ đến lúc đó lại quên đi tiêm, sau này cứ sống thế rồi phát dại…
Tối vừa ăn cơm xong thì Thẩm Hy Nhiên đáng thương gọi điện tới cho tôi, vừa nhận máy đã liên tục nhận lỗi với tôi, nói xin lỗi mãi mới kể rõ nguồn cơn sự việc.
Hóa ra sáng nay Trình Thần nấu cơm trưa đưa tới công ty Thẩm Hy Nhiên, nhận điện thoại của tôi ở trong phòng làm việc, Trình Thần nghe điện thoại xong thì nóng máu sốt ruột chạy đi, còn Thẩm Hy Nhiên không hiểu ngọn nguồn, nghe Trình Thần nói một hồi xong lại hiểu nhầm, được một lúc thì Tần Mạch đến công ty Thẩm Hy Nhiên để họp, bàn bạc giá cả của một dự án hợp tác, Tần Mạch liên tục ép giá khiến Thẩm Hy Nhiên không còn cách nào nữa, bèn gửi tin nhắn cho Tần Mạch, sau khi Tần Mạch đọc tin nhắn thì vứt lại một câu “Ở nhà có việc” rồi vội vã đi mất. Không có Tần Mạch, đương nhiên Thẩm Hy Nhiên đạt được cái giá mãn nguyện. Về nhà thì Trình Thần cứ khóc sướt mướt không chịu nín, Thẩm Hy Nhiên hỏi han mới biết mình đã gây họa, vội vã gọi điện thoại tới xin lỗi tôi.
Anh ta vất vả giải thích với tôi, còn bên kia cứ vang lên tiếng mắng chửi anh ta của Trình Thần: “Gian thương! Thẩm Hy Nhiên, anh là đồ gian thương!”.
Lúc này tôi mới biết, hóa ra hôm nay mình thật sự đã hiểu nhầm Trình Thần, chẳng trách chị đau lòng ra nông nỗi ấy, tôi vội bảo Thẩm Hy Nhiên đưa điện thoại cho chị, ngoan ngoãn xin lỗi nhận sai, dỗ dành một hồi chị mới nín khóc.
Ngắt điện thoại rồi, tôi vùi mình trên sofa, chương trình sôi nổi đang phát trên tivi chiếu thẳng vào mắt nhưng chẳng truyền được gì vào đầu óc tôi. Tôi nghĩ tới những lời lúc nãy Thẩm Hy Nhiên đã nói, Tần Mạch xuất phát từ công ty Thẩm Hy Nhiên chậm hơn Trình Thần rất nhiều, nhưng hắn còn tới sớm hơn cả Trình Thần… chắc hẳn xem đã phải phóng nhanh tới siêu tốc rồi, tôi nghĩ có lẽ bằng lái xe của hắn hôm nay bị trừ không ít điểm.
Hơn nữa, rõ ràng hắn thấy tôi hiểu nhầm Trình Thần, còn cãi vã với chị ở cổng bệnh viện, nhưng không hề nói ra chân tướng sự việc, chẳng lẽ muốn chờ tôi mắng Trình Thần, sau đó lại để Trình Thần về nhà dằn vặt Thẩm Hy Nhiên, để bù đắp cho thiệt hại do việc dở hơi hôm nay Thẩm Hy Nhiên gây ra cho hắn sao.
Thật ra kẻ thực sự nham hiểm phải là Tần Mạch…
Nhưng cứ suy đi nghĩ lại như vậy, cuối cùng suy nghĩ của tôi vẫn rơi vào một câu nói khi hắn tức giận xông tới: Em là của tôi, từng tấc da tấc thịt đều là của tôi…
Thật sự khiến tôi rung động muốn chết.
Nhưng mà, hắn càng như thế thì tôi càng không hiểu nổi, đã quan tâm như vậy, sao hai năm trước hắn có thể dễ dàng nói chia tay với tôi như thế, mặc dù là do tôi nhắc tới trước khi tức giận. Chẳng lẽ hắn không biết, khi nói chia tay thì thực ra con gái chỉ muốn để bên kia dỗ dành một chút là được rồi.
Nhưng hắn lại đồng ý…
“A!”. Tôi nằm ngửa trên sofa ấm ức gào lên, “Phiền chết đi được, đồ cầm thú chết tiệt!”.
Thứ hai, tôi tới bệnh viện tiêm vacxin trước, ra khỏi phòng tiêm, tôi vừa oán giận y tá mạnh tay, vừa ôm mông lết về phía thang máy. Cửa thang máy vừa mở, người bước ra lại là một gương mặt quen thuộc, là vị khách họ Lâm của tôi, chị cũng trông thấy tôi, gật đầu chào hỏi: “Cô Hà bị bệnh à?”.
Tôi gãi đầu cười