Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.
ánh mắt trắng trợn kiểu đó, không thấy xấu hổ à”.
“Xấu hổ cái gì chứ”. Trình Thần nói, “Theo đuổi cái đẹp là bản tính của con người, em nhìn thử cái mông căng tròn kia kìa…”.
Khóe miệng tôi giật giật: “Chị nhìn xuyên thấu được à, người ta đứng trong quầy bar mà chị vẫn có thể nhìn được mông! Em nên chụp lại ánh mắt phóng đãng này của chị gửi cho Thẩm Hy Nhiên”.
Trình Thần bĩu môi, nhìn đi chỗ khác một cách miễn cưỡng.
“Á? Chị!”. một giọng nữ ngọt ngào lọt vào tai tôi, tôi đảo mắt nhìn qua, cô bé mặc bộ đồng phục nhân viên này chẳng phải là Phương Dĩnh sao. Cô bé chạy tới cười cười đánh tiếng chào hỏi, “Khéo quá, lại gặp chị rồi”.
“Ừ”. Tôi thích cô bé bộc trực này, cười hỏi, “Em làm thêm ở đây à?”.
“Vâng ạ, dù sao đang rỗi không có việc gì nên em tới đây kiếm ít tiền phụ cả nhà ạ”.
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng thì thấy hơi xót xa, những cô bé ở tuổi này đều muốn kiếm ít tiền tự mua mấy thứ như đồ ăn vặt, đồ trang điểm, nhưng cô bé này lại muốn kiếm tiền phụ giúp gia đình, con người thật sự chẳng ai giống ai. Tôi vừa thầm cảm thán trong lòng, vừa hỏi: “Nghe nói em sắp tốt ngiệp đại học rồi, em học chuyên ngành nào thế?”.
“Em học thiết kế nội thất ạ”.
Tôi vừa nghe thấy thế, thầm cân nhắc một lát rồi lục một tấm danh thiếp ra đưa cho cô bé: “Vừa hay chị cũng đang làm ngành này, sau này có gì cần giúp đỡ thì có thể tìm chị”.
Cô bé vội vàng nhận lấy danh thiếp, vẻ mặt rất vui sướng, rồi móc bút ra ghi những thông tin của mình lên tờ giấy ghi đồ khách gọi. Tên, số điện thoại, chuyên ngành, mục sở trường cuối cùng càng khiến tôi cười thành tiếng – chăn nuôi các loại động thực vật.
Trình Thần cũng cảm giác đây là một cô bé đáng yêu, trêu chọc cô bé một hồi xong mới thả cho người ta đi.
Ăn xong ít đồ ngọt, tạm biệt anh cửa hàng trưởng đẹp trai và Phương Dĩnh, tôi cùng Trình Thần đến khu mua sắm tiến hành một trận càn quét.
Tối về đến nhà, tôi vứt một đống túi đồ bừa bãi, mệt mỏi nằm vật ra sofa, nhưng tâm trạng thì tốt hơn nhiều.
Quả nhiên, con gái vẫn phải tiêu tiền mới có thể sung sướng được…
Hôm sau đi làm, Tạ Bất Đình bèn gọi tôi vào phòng làm việc, đưa cho tôi một hợp đồng, nói: “Hợp đồng này là khách cũ của công ty chúng ta, làm cho cẩn thận”.
Tôi giở qua một chút, là trang hoàng căn hộ gia đình bình thường, tôi nói: “Giám đốc Tạ, bên tôi vẫn còn việc trang hoàng cho một khu mua sắm, thật sự không biết lấy đâu ra thời gian nữa, hay là cứ giao hợp đồng này cho Tiểu Lý làm đi, cậu ấy theo tôi lâu như thế, nên tin tưởng vào năng lực của cậu ấy”.
“Cô giao công việc kia cho người khác đi”. Tạ Bất Đình không ngẩng đầu lên, nói, “Vị khách này chỉ đích danh phải là cô làm, nói là phong cách thiết kế của cô rất hợp với anh ta”.
Trong lòng tôi chợt thoáng qua một dự cảm không lành…
“Nói ra căn hộ mà vị khách này từng ở cũng là do cô thiết kế cho anh ta, không phải hồi đó làm rất tốt sao, anh ta còn thưởng cho cô không ít nữa mà”.
Tôi đặt hợp đồng lên trên bàn, đẩy lại: “Tôi không làm”.
Cuối cùng Tạ Bất Đình cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ông ta đẩy mắt kính lên, nói: “Hà Tịch, cô điên theo kỳ à?”.
“Dù có nói thế nào tôi cũng sẽ không nhận hợp đồng này, công việc bên khu mua sắm kia đang vào thời kỳ quan trọng nhất, tạm thời thay người tôi sợ không làm được”.
“Đây không phải là vấn đề cô cần quan tâm…”.
“Nếu bắt buộc phải làm, tôi thà nhận hợp đồng trang hoàng lại căn hộ kia, nếu không được thì… Giờ tôi xin nghỉ phép năm”.
Tạ Bất Đình bị tôi nói cho tức đến độ mặt mày tái xanh, chỉ vào tôi nói “Cô được” ba lần liên tiếp, đang định đập bàn chửi thì di động của ông ta đột ngột đổ chuông, Tạ Bất Đình trợn mắt lườm tôi một cái, lúc nhận điện thoại thì từ ông nội biến thành cháu trai: “Vâng vâng, tôi nói với cô ấy rồi. Vâng, đang nói chuyện đây, đang nói…”
“Giám đốc Tạ, nếu là điện thoại của vị khách kia thì có thể đưa cho tôi, tôi sẽ không khiến ông khó xử đâu”.
Tạ Bất Đình vẫn đang do dự, không biết người trong điện thoại nói gì, sau đó ông ta mới đưa điện thoại cho tôi, tôi cầm máy, ra khỏi phòng làm việc, vào phòng trà nước rồi mới alo một tiếng.
Bên kia chỉ có sự im lặng.
Tôi nói: “Tần Mạch, anh có gì thì nói thẳng ra”.
“Rất đơn giản”. Giọng hắn vẫn trầm trầm mà nho nhã, “Chia tay với thằng đàn ông kia, đến bên tôi”.
Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nghĩ ra thằng đàn ông mà hắn đang nói tới là ai, tôi bĩu môi nói: “Anh Tần, anh không cảm thấy hành vi của anh hiện giờ rất mất hình tượng sao? Quấy rối không phải là phong cách của anh”.
“Giờ thì phải đấy”.
Nghe cái giọng điệu vô sỉ kia, tôi xoa xoa gân xanh đang nổi trên trán mình, nén lại lửa giận, nói: “Tần Mạch, hai năm nay tôi đã có quy luật sống mới rồi, tôi tin rằng anh cũng thế, giờ anh việc gì phải khăng khăng phá vỡ nó chứ? Cho tôi đường lui, cũng là cho anh một lối thoát”.
Hắn im lặng rất lâu, tôi nghe một tiếng cười lạnh lùng: “Người có cuộc sống mới chỉ có em thôi”. Tôi vẫn còn ngẩn ngơ vì câu nói này thì hắn lại lên tiếng, “Hà Tịch, trước đây tôi có thể phá v