XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.

lạ quen thuộc nhất rồi." Hình tượng của Cốc Tinh Hà có phần lý tính và chững chạc, không ngờ bí mật của anh lại đơn giản thế.
Dư Nhược Nhược vỗ vỗ vai anh: “Em trai nhỏ, chớ buồn, một nhân vật vĩ đại đã từng nói rằng khi thượng đế đóng một cánh cửa, sẽ lại mở ra vô số cánh cửa khác. Anh xem anh người người ái mộ, ngàn vạn ngươi nhiều như nước biển, khẳng định bên trong hoa mặt trời không chỉ một đóa mà là cả chùm. Béo hay gầy đều do anh lựa chọn. . .”
“Họ yêu tôi, cũng chỉ là yêu vẻ ngoài của tôi, yêu tôi trước ánh đèn sân khấu, mà không phải yêu ưu khuyết điểm sau cùng của tôi. . .” dưới ánh đèn hư vô là gương mặt mất tinh thần của anh.
“Đây là sự thật mà người của công chúng như anh phải đối mặt thôi, nếu anh cảm thấy chán ngấy rồi, thì hãy rời nơi phù hoa sáng lạng khiến lòng người thay đổi này đi. Dĩ nhiên, tôi thuận miệng nói một chút, lời này mà để cho người khác nghe được chắc chắn sẽ vây hãm ám sát tôi đấy”. Cô le lưỡi một cái.
“Tôi biết rõ, tôi cũng chỉ kể nỗi khổ tâm này với cô thôi, bắt đàu từ ngày mai, tôi chính là Cốc Tinh Hà người gặp người thích rồi”. Anh giơ cao cái ly, chuẩn bị rót hết. Dư Nhược Nhược vội kéo anh lại, bất mãn nói: “Bây giờ anh còn trông mong tôi đưa anh về à? Uống ít một chút đi!”
“Đưng rồi Dư Nhược Nhược, cô bao nhiêu tuổi rồi?” Anh xuất ra đòn sát thủ, nở nụ cười vạn người mê ngọt chết người
“Tuổi của phụ nữ không thể dễ dàng tiết lộ, và không cần nở nụ cười đào hoa đó với phụ nữ đã có chồng”. Dư Nhược Nhược sờ sờ đầu chơi đùa với những lọn tóc đã bị keo xịt làm cho cứng đơ, tựa như đang sờ Kháo Kháo ở nhà






Thời điểm ở trên xe taxi cô nhét tai nghe vào, nghe đi nghe lại ghi âm trong điện thoại di động. Trong quán rượu mặc dù không đủ an tĩnh, nhưng là bọn họ ầm ĩ trong lòng có chút xa cách, cộng thêm hai người ở gần nhau, trong ghi âm là giọng nói minh tinh nổi tiếng Tam Tây Cốc Tinh Hà vừa nghe liền biết. Trong giọng nói của hắn rõ rành rành mang theo bi thương, trầm thấp nói ra, những năm này cùng với Vu Nhậm Tinh phân phân hợp hợp.
Hắn dạy cô lớn lên, cô cũng dạy hắn yêu như thế nào.
Thái Khang Vĩnh đã từng nói, vật kỷ niệm tình yêu, cho tới bây giờ không phải là những thứ đồng hồ đeo tay cùng dây chuyền ngươi đưa, thậm chí không phải những thứ kia bức hình tin nhắn hòa hợp ngọt ngào. . . . . . Vật kỷ niệm tình yêu trân quý nhất là ngươi ở trên người ta, giống như sông núi để lại cho địa hình, những thứ thay đổi ngươi đối với ta.(nguyên cv đấy ạ)
Mỗi người đều có vết thương, vạch trần một lần coi như đã qua, vạch trần không được, liền kéo dài đau.
Cô nhíu chân mày, vẫn làm quyết định.
Mẹ nó, buổi tối khuya uống trà còn chú trọng như vậy làm gì? !
Cô vừa ở trong phòng bếp làm nóng cái ly vừa oán giận: "Uống trà sữa đơn giản hơn a, lại muốn uống trà Ô Long gì, sắp phiền toái chết rồi. . . . . ."
Oán hận thì oán hận, cô vẫn là nghiêm túc pha trà mà Tân Duệ Thanh tặng cho hương thơm lan tỏa bốn phía (câu này là mình chém, bởi vì cv là cháo bột, trong khi đó nam9 muốn uống trà) đi qua, muốn giả trang thanh nhã lễ phép, học khẽ cong đầu gối: "Xin từ từ dùng. . . . . ."
Kết quả chén tử sa (màu tím) còn chưa được nhận lấy cô cũng bởi vì chân trước sau vấp vào nhau mà không giữ nổi trọng tâm, cả người bổ nhào về phía trước, cả ly nước trà nóng bỏng dội lên trên đùi của anh rồi, đồng thời còn dội lên thân thể của cô. . . . . .
Bởi vì trà Ô Long chú trọng nhiệt độ, cho nên trước đó phải làm nóng ly trà, vì vậy cho dù là từ trong ấm tử sa đổ ra ngoài, vẫn có nhiệt độ rất cao. Nhan Bồi Nguyệt cắn răng nghiến lợi nắm chặt hai quả đấm, hướng đồng chí Khâu Thiểu Vân học tập trước đại hỏa đốt thân cũng không nhúc nhích. . . . . .
Bởi vì vấn đề tư thế, cô nằm ở trên đùi anh, giống như là khi còn bé tiểu tử nghịch ngợm chờ bị đánh cái mông. Quần áo khẽ bị vung lên, lộ ra một đoạn thắt lưng trắng như tuyết, phía trên có vết bầm tím nhàn nhạt. . . . . .
Dư Nhược Nhược vọt một cái bật dậy, tất nhiên biết trà quá nóng, vội vàng rút ra khăn giấy trên bàn cho anh lau.
Nhan Bồi Nguyệt giờ phút này cảm giác trọng tâm đau đớn đã không có ở trên đùi, chỉ là nhàn nhạt hỏi: "Nơi đó có cần bôi chút thuốc rượu hay không?"
Anh thừa nhận tối qua là có điểm xúc động, hơn nữa hình như không biết nặng nhẹ thú tính đại phát rồi. . . . . .
"A, không cần không cần." Cô ý thức được ám chỉ của anh, đỏ mặt đáp.
"Vậy hả, em đi dùng nước lạnh rửa qua một chút đi, xem một chút có bị thương tổn hay không. . . . . ."
Cầm lên cái ấm tử sa, khí nóng vẫn như cũ lượn lờ, Dư Nhược Nhược le lưỡi một cái, nhiệt độ nóng như vậy, thật không ngờ anh lại bình tĩnh, không hổ là nhân tài ưu tú đảng và tổ chức huấn luyện ra. . . . . .
Ngày thứ hai còn chưa rời khỏi giường liền bị tiếng chuông điện thoại dày đặc đánh thức, giọng nói Phàn Tiểu Trà vội vàng mà hưng phấn: "Trần Dương vẫn còn ở Hongkong, chỉ còn lại cậu, gọi Thích Tấn, đi canh chừng Cốc Tinh Hà nhà mình, không dùng được phương pháp