Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/534 lượt.

m đen thùi rồi. . . . . .
Hai người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không nhịn được phá lên cười.
Lúc trở lại vốn là tính toán lái xe, nhưng hai người đều uống nhiều hơn một chút bia, không có lên đường, ngồi chờ bắt taxi trở lại.
Dư Nhược Nhược mới vừa xuống xe liền bị Cốc Tinh Hà gọi lại, cô quay đầu lại nhìn anh, cười cười: "Cố gắng lên a, nhớ làm chuyện mình chân chính muốn làm, theo đuổi thứ mình chân chính muốn theo đuổi đấy!"
Anh đến gần, đưa qua một cái hộp: "Đây là đưa cho cô, cám ơn cô từ lâu như vậy đã bắt đầu yêu thích tôi, thưởng thức tôi. Còn nữa, cám ơn cô hôm nay đem đến cho tôi không khí."
Đàn ông phóng khoáng, rời đi phải như một trận gió.
Cô đứng tại chỗ kinh ngạc, mang cho anh không khí? Có ý tứ gì?
Vừa mới chuyển thân cũng có chút trố mắt, nơi xa có bóng dáng cao to, ẩn dưới đèn đường ở nửa sáng nửa tối, phân biện không rõ diện mạo. Trong lòng của cô, đột nhiên liền lộp bộp một chút, nếu nhưng lời Cốc Tinh Hà vừa nói mạc danh kỳ diệu bị anh nghe được bảy tám phần, trong nhà chắc chắn là có một trận sóng gió lớn.
Đối với người từ trong u ám đi ra cô mới chậm rãi thở ra một hơi, không phải Nhan Bồi Nguyệt, so với Nhan Bồi Nguyệt hơn gầy một chút. Nhưng là mặt mày rất giống nhau, cô nhận ra được là ai, nâng lên khuôn mặt tươi cười kinh ngạc nghênh đón: "Đại ca, sao anh tới đây?"
"Tới nơi này làm ít chuyện." Nhan Bồi Phong là anh cả trong nhà, cuối cùng uy nghiêm bất tri bất giác liền tràn ra. Thật ra thì ba người bọn họ ngũ quan cực kỳ tương tự, chỉ là Nhan Bồi Phong gầy nhất, ánh mắt của Nhan Bồi Vân hoa đào nhất, đường nét Nhan Bồi Nguyệt phóng khoáng nhất. Cá tính cũng là một trời một vực, anh cả là âm lãnh uy nghiêm, anh hai là tao nhã đạm mạc, anh ba là . . . . .
Cô suy nghĩ một chút, chỉ có thể miễn cưỡng dùng từ duy ngã độc tôn phức tạp này hình dung rồi.






Nhan Bồi Nguyệt lúc này cũng đã lái xe trở lại, nhìn thấy hai người bọn họ đứng chung một chỗ, đi tới bên cạnh Dư Nhược Nhược, quét liếc chung quanh: "Không có cùng đi?"
Nhan Bồi Phong còn chưa kịp trả lời liền bị thanh âm thanh thúy đoạt câu chuyện: " Nhan Bồi Nguyệt cái người này thật là không hiền hậu a, thừa dịp ta không ở nhà liền lén lén lút lút kết hôn rồi."
Dư Nhược Nhược nghe tiếng nhìn sang, một cô gái nhiều lắm là chừng hai mươi tuổi, gò má non nớt mà đỏ thắm, mái tóc ngắn được buộc lên, lộ ra cái trán trơn bóng trắng nõn, mấy lọn tóc dính vào huyệt Thái Dương, nghịch ngợm ở trong gió đêm khiêu vũ. Đôi mắt to tròn, con ngươi linh động giống như quả nho, sống mũi khéo léo mà cao thẳng, ngũ quan thanh tú cũng không giống cô gái phương Bắc.
Cô thân mật mà tự nhiên kéo cánh tay Nhan Bồi Nguyệt, trong mắt sáng đều là hoàng hôn rực rỡ.
Mặc dù đối phương tuổi kỳ thật có chút nhỏ, nhưng giọng nói quen thuộc như vậy, động tác thân mật như vậy, Nhan Bồi Nguyệt vừa tới là nhìn chung quanh bóng dáng của cô. . . . . .
Rồi lại nhìn Nhan Bồi Nguyệt đang say sưa ở trước TV, cô thở dài, mỗi người đều có số mệnh của mình a.
"Chị Nhược Nhược, chị là ký giả giải trí? Cái này hay a, nếu không em học hai học vị, vừa học y khoa vừa học báo chí đi?" Cô chớp mắt to nhìn về phía Nhan Bồi Phong.
"Em có thể đạt tiêu chuẩn thông qua cuộc thi đặc biệt cuối kỳ rồi hãy nói."
". . . . . ." Cô rụt một cái, vô lực rồi.
Dư Nhược Nhược "hì hì" một tiếng: "Nghề nghiệp này không như em nghĩ tốt như vậy, ngày ngày ngày phơi gió, cao hơn bò thấp, là nghề nguy hiểm rất cao."
Nhan Bồi Nguyệt rỗi rãnh bắt chuyện: "Đã biết mà em còn mỗi ngày hấp ta hấp tấp đến công ty, giống như vừa đi làm liền đánh gà."
Nhan Bắc Bắc dùng ánh mắt đồng tình với cô: "Chị Nhược Nhược, đừng phản ứng với hắn, hắn thích nhất dội nước lã đó, không muốn thấy người khác so với hắn tốt hơn."
. . . . . .
"Đúng rồi chị Nhược Nhược, mới vừa rồi lúc ở dưới lầu soái ca đưa chị trở về lại còn tặng quà là ai à? Em nhìn quen mắt, liền không muốn đứng lên." Nhan Bắc Bắc đồng ngôn vô kị mà hỏi.
Dư Nhược Nhược liếc qua khuôn mặt đang từ từ biến sắc của Nhan Bồi Nguyệt, vội giải thích đến: "Là một người bạn bình thường, thuận đường đưa chị về."
"A, em đoán là nam chính trong bộ phim thần tượng “Bạch Lan chi yêu” thành công gần đây Cốc Tinh Hà chứ? Người thật cùng trên ti vi có khác biệt rất lớn đi? Chị Nhược Nhược, chị quen với anh ta sao? Có thể giúp em xin chữ ký hay không a, cả kí túc xá bọn em đều là fans của anh ta đấy." Nhan Bắc Bắc nhắc tới thần tượng, cũng hưng phấn lên.
Sắc mặt hai người đàn ông Nhan gia cũng trở nên kém.
Dư Nhược Nhược nhìn mặt mà nói chuyện, cảm thấy nên phủi sạch: "Không có quen lắm, cũng bởi vì công việc cần tiếp xúc."
Sau khi ăn cơm tối Nhan Bồi Nguyệt cùng Nhan Bồi Phong đều ra cửa, Dư Nhược Nhược cùng với Nhan Bắc Bắc ở trong phòng khách cày phó bản, Nhan Bắc Bắc diện mạo mặc dù tinh linh đáng yêu, lại giết người như ngóe, ngón tay thon dài đầu ở trên bàn phím một hồi mây mưa, bên trên cửa sổ liền tiếng kêu than dậy khắp t


XtGem Forum catalog