Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.
dấu cực kỳ tốt.
Cô giả tạo cảnh thái bình như vậy cũng không phải là không có đạo lý, Nhan Bồi Nguyệt mỗi lần tóm được cơ hội liền quở trách cô, ghét bỏ nghề nghiệp của cô không thích hợp phụ nữ làm, cô luôn vỗ ngực bảo đảm yêu bản thân mình hơn yêu công việc. Mà bây giờ, cho anh biết không phải tương đương với tự đánh mặt của mình. . . . . .
Phương Nam đối với ăn uống cực kỳ chú ý, cô cả đời sinh sống ở trong thành phố đã thành thói quen. Thời điểm lần đầu đi theo đồng học đi Tân Cương du lịch cái gì cũng ăn không quen, phản ứng cơ thể cũng cực kỳ nghiêm trọng, tiêu chảy, khó thở còn giống như Lâm Đại Ngọc động một chút là hoa mắt váng đầu.
Uất Kim Tây uyển là nơi nào trước đó cũng không hề biết, cùng tài xế taxi nói nửa ngày tìm khắp không thấy. Cũng may Nhan Bắc Bắc đủ thông minh, mở định vị vị trí kinh độ và vĩ độ của mình, cô mới căn cứ chỉ thị tìm được.
Lại là ở trong khu vực, Nhan Bắc Bắc ở cửa ra vào đợi cô.
"Tại sao lại ăn cơm ở chỗ này?"
"Đúng vậy, đây là nhà hàng gia đình năm đó bạn học của Nhan Bồi Phong mở, nghe nói mỗi ngày chỉ chiêu đãi ba bàn thôi, lớn lắm, em mới vừa nhìn những món ăn trên thực đơn kia đều là không dám mở răng đó a. . . . . ." Nhan Bắc Bắc thật là thổn thức.
Sau Dư Nhược Nhược mới biết, người bạn học này của Nhan Bồi Phong, là một người Nhật Bản chính gốc, lại vô cùng hứng thú với văn hóa ẩm thực sâu xa của Trung Quốc, chuẩn bị giới hạn cuộc sống để phát triển ẩm thực không giới hạn.. . . . . .
Nhà hàng thật ra chính là hình thức nhà chung cư bình thường, chỉ là hơn trăm bình (đơn vị đo lường của TQ), ba bàn chỗ ngồi chia ra chiếm cứ một cái phòng, mỗi bàn một phương, tạo thành thế chân vạc.
Phòng bếp cũng là kiểu mở , phục vụ cộng thêm đầu bếp cộng thêm ông chủ tổng cộng chỉ có bốn người, trên mặt mỗi người đều nhẹ cười, giống như có thể dung nhập vào mỗi món ăn.
Thời điểm cô ngồi xuống không cẩn thận đầu gối đụng vào bàn gỗ thật dầy, đau đến hít sâu một hơi.
Nhan Bắc Bắc vốn là đang cầm điện thoại chơi, giờ phút này ngẩng đầu quan tâm nói: "Sao vậy?"
"Không có việc gì, nơi này cái bàn quá bền chắc, đầu gối không cẩn thận đụng vào rồi." Cô ngẩng đầu đáp.
"Đầu gối đụng phải thế nào cái trán chảy máu?" Nhan Bồi Nguyệt đang đứng ở bên tay trái cô, tóc ngắn không ngăn nổi phương hướng, trong giọng nói có khí thế mười phần, xen lẫn trách cứ cùng thương yêu.
"Không có việc gì, thời điểm thắng xe không có để ý đụng phải." Cô che vết thương giấu đầu hở đuôi.
Nhan Bồi Nguyệt vén lên tóc của cô quan sát miệng vết thương rách da, cũng không nói nhiều, chỉ là sắc mặt khó coi. Dư Nhược Nhược quen nhìn anh mặt thối, hoàn toàn không bị ảnh hưởng khẩu vị.
Thời điểm gọi thức ăn gặp phải tôm cua hải sản Nhan Bồi Nguyệt liền cố ý đường vòng, thời điểm thấy Bách Hoa Mẫu Đơn tiện tay gọi lên. Anh lớn lên ở phương Bắc, cũng không biết phương Nam có thói quen gọi "Gạch cua" là Mẫu Đơn, gọi "Tôm giao" là Bách Hoa.
Cho nên thời điểm mang thức ăn lên đôi đũa của Dư Nhược Nhược không ngừng đưa về phía mỹ vị Bách Hoa Mẫu Đơn tinh xảo bên này trong lòng anh liền kêu khổ không ngừng rồi, đây quả thực là lừa gạt người tiêu thụ a, tên gọi màu mè như vậy, nội dung lại như vậy, ách, có hoa không quả . . . . . .
Bây giờ không có biện pháp, anh chỉ có trước hạ đũa vì cố chấp.
Dư Nhược Nhược trừng mắt với anh, lại e ngại mặt mũi của đại ca cùng Nhan Bắc Bắc, chỉ có thể nhỏ giọng cảnh cáo: "Thức ăn trên bàn cũng không phải là chỉ có một bàn này, làm sao anh khắp nơi cùng em giành?"
Nhìn lại Nhan Bắc Bắcở phía đối diện, nghiễm nhiên nghiêng mắt nhìn cũng không nghiêng mắt nhìn một cái, thẳng cúi đầu cầm điện thoại chơi game, cơm tới há mồm tùy Nhan Bồi Phong dịu dàng cho ăn. . . . . .
Dư Nhược Nhược trong lòng thở dài a, chồng một dạng gạo trắng giống nhau a, rõ ràng là một đôi anh em cha mẹ sinh, một đối với vợ dịu dàng đến chết, một cưỡng ép dân nữ giống như bá đạo.
Số tốt số con lừa, quả nhiên không hề do người a. . . . . .
Nhan Bồi Phong lại đem hết thảy thu vào trong mắt, trong lòng sáng tỏ.
Buổi tối trước ngày hôn lễ, Nhan Bồi Vân cùng vợ vì chuyện ly hôn làm cho thiên hạ đều biết, chỉ có hắn anh người anh cả này vì em trai tạm biệt độc thân.
Trong quán rượu ánh sáng chập chờn, hai anh em ngồi ở trong góc tối, chỉ có chất lỏng màu nâu trong ly tạo nên nhiều ánh sáng vụn vỡ.
"Dễ dàng thỏa hiệp cũng không phải là phong cách của em." Nhan Bồi Phong lắc lắc cái ly, thanh âm khối đá va vào nhau thanh thúy mà lạnh lùng.
"Em không giống anh, không thể không có Bắc Bắc, cũng không xoi mói giống anh hai. Dù sao là nguyện vọng của ông nội, em chỉ được chăng hay chớ mà thôi."
Đêm hôm đó Nhan Bồi Phong tóm tắt nói một câu, nếu như em thật sự gặp được người kia, nơi nào còn cho phép em được chăng hay chớ?
Nhan Bồi Nguyệt ở trong nhà là đứa nhỏ nhất trừ Nhan Bắc Bắc, làm sao mà có thể không nuông chiều ra ngoài. Anh luôn luôn tự phụ, đối với cái gì cũng cực kỳ bắt bẻ, hơi có không hài lòng thì không chút nào chịu nhân nhượng. Từ nhỏ