Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.
rời đất rồi.
"Bắc Bắc, em lợi hại như vậy?"
"Tất nhiên, em chính là game thủ bí mật, là một trong ba đại thần đấy. Dĩ nhiên, Nhan Bồi Phong tổng kết qua, đây chính là nguyên nhân em một học kỳ có hai môn học treo đèn đỏ." Nhan Bắc Bắc vẻ mặt hài lòng.
Dư Nhược Nhược bởi vì bận rộn công việc, không có nhiều thời gian hy sinh ở trên trò chơi, vừa rồi cũng chỉ là cùng với đứa bé nhốn nháo, chỉ chốc lát sau liền bị KO rồi.
Nhan Bắc Bắc nhiệt huyết sôi trào: "Lại dám khi dễ vợ của em ta, nhìn ta hảo hảo dọn dẹp hắn!"
Dư Nhược Nhược nhìn Nhan Bắc Bắc lớn chừng hạt đậu một chút, lại nhìn đám cưới truyền hình ở trong ti vi trên vách tường, im hơi lặng tiếng rồi. . . . . . Có một chị dâu so với mình còn nhỏ 5, 6 tuổi, thật đúng là chuyện ngột ngạt không có nơi xả ra.
"Bắc Bắc, em năm nay bao nhiêu tuổi à?"
"Mười chín tuổi a, thời điểm lễ mừng năm mới thì 20 rồi."
Vẫn chưa tới tuổi pháp luật quy định kết hôn à?
"Vậy cùng anh cả đăng ký kết hôn chưa?"
"Khẳng định không có a, nhưng mà bọn em quy định xong rồi a, chờ em đủ hai mươi tuổi thì đi." Nhan Bắc Bắc chuyên tâm đánh quái vật, hồ đồ trả lời không thèm để ý.
Dư Nhược Nhược thừa nhận không hiểu chị dâu cả nhỏ tuổi này: "Em không có suy nghĩ gì sao?"
"Em phải có suy nghĩ gì?" Đứa bé vẻ mặt nghi ngờ, nghiêng đầu nhìn cô, mấy lọn tóc cũng rũ xuống, vẫn còn mang bộ dáng ngây thơ.
"Ví dụ như sớm như vậy sẽ phải kết hôn sao? Ví dụ như em là thật sự yêu anh cả sao?"
Nhan Bắc Bắc lúc này mới dừng lại, bàn tay chống cằm, suy tư nửa ngày, lắc đầu: "Không nghĩ tới."
Dư Nhược Nhược canh chừng nàng mắt to, đột nhiên im bặt rồi.
. . . . . .
Buổi tối, ai về phòng nấy, và tìm chồng của mình .
Nhan Bồi Nguyệt từ lúc đóng cửa lại liền bắt đầu sắc mặt không tốt: "Em không có gì muốn thẳng thắn sao?"
"Cái gì?" Cô ở trên mặt thoa kem dưỡng, có chút nghi ngờ.
Anh lúc này mới xách ra quà tặng, là dùng giấy bọc cỏ bốn lá để gói quà tặng, mặt trên còn có cáí nơ con bướm màu hồng, là phong cách quà tặng của cửa hàng bình thường.
"Quà tặng của em thế nào ở chỗ của anh?" Cô nói xong liền muốn từ trong tay anh đoạt lấy, Nhan Bồi Nguyệt một cái lắc mình dễ dàng liền tránh khỏi.
"Kẻ làm vợ người, lại tiếp nhận quà tặng của người đàn ông khác? Hả?" Một chữ cuối cùng anh cố ý nói xong giọng mũi rất nặng, là một loại âm cuối châm chọc.
Nói xong liền mình cúi đầu tự tiện xé hộp quà tặng, là một mắt kính mới màu vàng cùng một khẩu trang đáng yêu có hình hel¬lo kit¬ty. Dư Nhược Nhược thừa dịp anh đang rối rắm với người nào đó đưa quà tặng ngây thơ như vậy liền đoạt lại.
"Đây là cảm ơn lúc trước em cứu vớt anh ta ở trong nước sôi lửa bỏng, có vấn đề sao?" Cô cắt ngang anh, giọng nói hung dữ.
Nhan Bồi Nguyệt nhíu mày châm chọc: "Ơ, cũng thật không nhìn ra em còn có đức tính lấy giúp đỡ người khác làm niềm vui a. . . . . ."
"! ! !" Tức giận dễ dàng có nếp nhăn, cô mới không thèm so đo với anh!
. . . . . .
Trên giường Dư Nhược Nhược trái phải ngủ không được mở miệng trước: "Nhan Bồi Nguyệt, Bắc Bắc là từ nhỏ lớn lên ở nhà các anh đang sao?"
"Ừ, thế nào?"
"Cô tại sao lại lựa chọn anh cả a, không phải anh, cũng không phải là anh hai?"
"Bát tự chỉ có thể yêu hạt đậu." Anh lời ít mà ý nhiều.
Dư Nhược Nhược bị sặc, em trai hạt đậu chẳng lẽ thì không phải là hạt đậu hả? Ho khan vài tiếng mới trở lại bình thường: "Chẳng lẽ không cảm thấy hai người bọn họ không xứng đôi sao? Số tuổi cách xa nhau lớn như vậy?"
"Vì sao không xứng đôi, số tuổi chênh lệch là vấn đề sao? Anh hai cùng chị dâu là người cùng tuổi, bây giờ còn không phải là muốn ly hôn làm cho trong nhà náo loạn hay sao?" Nhan Bồi Nguyệt hình như cũng có chút phiền não.
"Anh hai và chị dâu muốn ly hôn? Vậy Tâm Viên làm thế nào? Ông nội sẽ đồng ý sao?" Dư Nhược Nhược gấp đến độ lập tức từ trên giường ngồi dậy, thời điểm hôn lễ cô còn cảm thấy đó là một đôi giai ngẫu thiên thành bích nhân đấy.
"Trời muốn đổ mưa, anh muốn ly hôn, người nào cản trở được?"
"Nhưng là, bọn họ rõ ràng xứng đôi như vậy. . . . . ." Cô vẫn là khó có thể tiếp nhận.
Nhan Bồi Nguyệt không chịu nổi cô để tâm vào chuyện vụn vặt lải nhải, đưa tay đem cô kéo vào trong chăn : "Mỗi người đều có quyền lựa chọn cùng quyền tự do, anh hai cùng chị dâu đều không phải là người kích động, bọn họ làm như vậy, ít nhất hiện tại, nhất định là phương pháp tốt nhất rồi."
Cô ồ một tiếng, từ từ không nói nữa.
Thời điểm Nhan Bồi Nguyệt cho là cô sắp ngủ thiếp đi thì cô đột nhiên lại hỏi một câu: "Nói như vậy, về sau chúng ta muốn ly hôn ông nội cũng sẽ không phản đối đúng không?"
Thời điểm hỏi lời này cô đang ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là sao sáng lấp lánh.
Nhan Bồi Nguyệt nghe lời này trong lòng liền giận, cộng thêm với đối với cô vẻ mặt mơ hồ không hề đề phòng như vậy, nhất thời men theo bản năng liền cúi mặt . . . . . .
Dư Nhược Nhược hoàn toàn không mong đợi có thể hỏi ra được chút chuyện, ánh sáng thật mỏng trước mắt trong nháy mắt bị bóng dáng anh ùn ùn kéo đến ngăn trở, cả