Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.

u không phải là làm bằng thủy tinh, nhưng bảo vệ một thiên kim tiểu tổ tông vẫn là dư sức.
Ban đêm thoạt nhìn quán bar Kim Hà khí thế vô cùng ở khu phồn hoa, lại vừa đúng Chủ nhật, sóng người như nước loạn xị bát nháo. Dư Nhược Nhược kéo không được con ngựa hoang thoát cương Nhan Bắc Bắc, chỉ có thể tận lực theo ở phía sau, chỉ sợ sơ ý một chút để vị Tiểu Phật này gây ra rắc rối thì cô không thể giao phó cùng người Nhan gia.
Yên Tĩnh lại không cho là đúng: "Nhìn một cái cũng biết cô gái này được nuôi dưỡng trong khuê phòng là nười chưa có nhận thức được chiều chuộng, chỉ là, thế nào cùng một họ với Nhan Bồi Nguyệt a? Nhan gia bọn họ còn xem trọng huyết mạch thuần chủng à?"
Tầm mắt Dư Nhược Nhược có thể thấy được, tiểu cô nương đang ở quầy rượu dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối cùng trò chuyện với người pha rượu, trên mặt vui vẻ ra mặt. Vội vàng muốn chen lách đi qua, không có nhiều tâm tư trả lời vấn đề: "Cô ấy chính là con dâu nuôi từ bé trong truyền thuyết."
. . . . . .
Yên Tĩnh lấy điện thoại di động ra, yên lặng nhìn lịch ngày điện tử một chút, không sai a, cô không có bị xuyên việt a, rõ ràng vẫn là năm 2011 thế kỷ mới. . . . . .
Cả ba cô gái đều là thượng phẩm ngồi ở trên quầy bar tán gẫu, là chuyện hoành tráng cỡ nào.
Ít nhất hấp dẫn phần lớn ánh mắt xấu bụng.
Dư Nhược Nhược cảm thấy đi theo Nhan Bồi Nguyệt, ngay cả giác quan cũng trở nên nhanh nhẹn. Cô quét một vòng, nhỏ giọng nói: "Bắc Bắc, uống đủ chưa, đủ rồi chúng ta đi thôi, nơi này nước quá sâu."
Nhan Bắc Bắc cười hì hì cùng người bán rượu giành dụng cụ pha chế, trả lừoi hết sức qua loa: "Em sẽ bơi lội."
Yên Tĩnh vào lúc này lại người cũng như tên, cúi đầu không nói một lời với ai liếc mắt đưa tình với cái điện thoại, đối với bên ngoài một mực vô tri vô giác.
Chỉ còn sót Dư Nhược Nhược một người giống như gà mẹ duy trì bảo vệ lo lắng.
Cố tình Nhan Bắc Bắc hoàn toàn không biết sống chết thừa dịp cô nhất thời thất thần liền chạy vào sàn nhảy ánh đèn chói lọi rồi, giống như cái đuôi của con cá nhỏ, thoáng cái cũng không trông thấy bóng dáng.
Cô vội đem toàn bộ túi xách kín đáo đưa cho Yên Tĩnh ở bên cạnh, đuổi theo đi qua.
Nhan Bắc Bắc hôm nay mặc váy dây màu lam mới từ Hongkong nhập về, vào quán bar bởi vì nhiệt độ khá cao đã cởi ra áo choàng, giờ phút này vai hơi lộ ra, quyến rũ dưới ánh đèn lóe lên là sự kết hợp hoàn mỹ giữa tinh khiết cùng dụ hoặc.
Dư Nhược Nhược thật vất vả tìm được cô, liền lôi kéo ra bên ngoài: "Tiểu Tổ Tông, muốn khiêu vũ chúng ta đi căn phòng bao được không?"
. . . . . .
Rốt cuộc ngồi vào chỗ của mình Dư Nhược Nhược nhìn lại nơi truyền đến tiếng tranh chấp trong tiếng nhạc, hai người quyết đoán sáng suốt lựa chọn tránh đi mũi nhọn.
Mới từ trong phòng rửa tay ra ngoài liền bị một lực cuồng phong kéo đến chỗ góc chết âm u.
Cô theo bản năng nhấc chân phản kích, lại khó khăn lắm dừng ở giữa không trung, dừng ở trong thanh âm của đối phương.
"Đừng sợ, là tôi." Cốc Tinh Hà hình như cũng uống không ít rượu, thở ra khí nóng tất cả phun vào cổ cô, ngứa khó chịu, làm cô không nhịn được nghĩ tới Nhan Bồi Nguyệt.
"Có chuyện gì từ từ nói, làm gì lén lút như vậy?"
"Đến uống rượu chính là trước có lang sau có hổ, cô cho rằng tôi nguyện ý à?"
Dư Nhược Nhược bây giờ đã thối lui khỏi thân phận của paparazzi, nhưng là bản tính khó sửa như cũ: "Lo sợ như vậy không phải đã làm gì việc trái với lương tâm chứ?"
"Đúng vậy đúng vậy, đây không phải là đụng phải cái người này một quý nhân sao, nhanh chóng giúp tôi một chút."
Dư Nhược Nhược suy nghĩ một chút, Yên Tĩnh tuy rằng miệng độc, nhưng tâm coi như là màu đỏ, không đến nỗi để mặc Nhan Bắc Bắc bị người khác khi dễ một mình khoanh tay đứng nhìn hoặc là nghênh ngang rời đi .
Liền đi theo anh ta tới phòng bao, là phòng cá nhân bí mật, ở chỗ rẽ lầu hai, trong phòng ánh sáng ảm đạm mà xa xỉ, khắp nơi tản ra mùi rượu.
Trên ghế sa lon có một cô gái quần áo diễm lệ đang nằm, mắt đào hoa khẽ híp, vẻ mặt ửng đỏ?
Dư Nhược Nhược thất kinh, đây không phải là Vu Nhậm Tinh thì là ai?
Cốc Tinh Hà nói chuyện không rõ ràng, nói sơ lược: "Cô ấy hiện tại trên căn bản đã bất tỉnh nhân sự, tôi cần cô đem cô ấy hộ tống đến địa chỉ này, nơi đó có bác sĩ tư nhân ở đó đợi lệnh."
Cô tốt xấu gì cũng hai năm xông pha đầm rồng hang hổ, đối với mấy chuyện này hiểu biết cũng chỉ là bảy bảy tám tám (ý là không hiểu biết nhiều), tự nhiên cũng biết rốt cuộc đại khái xảy ra chuyện gì.
Chỉ là chuyện này có liên quan trọng đại nhắm vào chuyện tốt của ký giả tai mắt, cô chính là tội nhân thiên cổ : "Tôi không biết có được hay không a?"
Cốc Tinh Hà vỗ vỗ bả vai cô, ánh mắt thành khẩn mà thỉnh cầu: "Hiện tại tôi chỉ có thể nhờ vào cô, tôi đi ra ngoài trước dẫn dụ những ký giả kia, cô xem thời cơ làm việc a."
. . . . . .
Làm bạn bè đậu nành bên người ngốc nhiều năm như vậy (nguyên cv đấy ạ), đột nhiên bị trao cho nhiệm vụ ác liệt như vậy, Dư Nhược Nhược đột nhiên cảm thấy trên vai trầm xuống.
"Tôi có thể tin tưởng cô sao?" Cốc Tinh Hà