Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/524 lượt.

iờ phút này giống như là trong thành phố người sói, vừa thấy ánh trăng, bản tính hung tàn phút chốc lộ rõ. . . . . .
Dư Nhược Nhược rên rỉ ra ngoài, mang theo mị hoặc: " Nhan Bồi Nguyệt, anh nhẹ chút. . . . . ."
Nhan Bồi Nguyệt nơi nào lo lắng nhiều như vậy, ngoài miệng ừ a đáp lời, ở trên người cô quấy phá sức lực trên tay lại càng phát ra không khống chế, hôn cũng càng ngày càng lửa nóng, càng ngày càng đi xuống. . . . . .
Vào thời khắc mấu chốt Nhan Bồi Nguyệt còn phải bắt chước khuôn mẫu (cv là giả khuông giả thức) giả bộ sói đuôi dài, lôi kéo thanh âm nặng nề hỏi: "Nhược Nhược, có thể không?"
Dư Nhược Nhược đều muốn hết ý kiến, đã thống lĩnh vạn quân bao vây lại còn vẻ mặt chân thành hỏi tướng soái đối phương: "Ta có thể đánh phá cửa thành của ngươi hay không?" Loại cá tính đáng đánh đòn này chỉ có Nhan Bồi Nguyệt tài năng hiếm lạ này có đi?
Nhan Bồi Nguyệt trực tiếp đem ánh mắt vô cùng quyến rũ có chút khinh bỉ của cô phiên dịch thành cam chịu, rốt cuộc động thân tiến vào. . . . . .
Dư Nhược Nhược biết sẽ đau, nhưng lại không biết thế nhưng đến trình độ tê tâm liệt phế. Lại kiêng dè anh cả cùng chị dâu nhỏ ở sát vách, cô không dám kêu ra tiếng, hàm hàm hồ hồ “ưm” một tiếng bật ra từ trong miệng đang cắn cơ bắp rắn chắc của anh.
Nhan Bồi Nguyệt thấy cô đau đến mồ hôi lạnh trên trán toát ra, cũng đau lòng, ở sau tai cô hô hấp cùng hôn nhẹ nhàng đảo qua, trấn an cô không thể giải quyết đau đớn. Dư Nhược Nhược giờ phút này vô cùng nhạy cảm, khi anh môi lưỡi ẩm nóng công kích đến thẳng phía sau, tay trèo cánh tay bền chắc cường tráng của anh, vô ý thức xẹt qua. . . . . .
Nhan Bồi Nguyệt giờ phút này tất cả lỗ chân lông cũng bị nhuộm lên □, bởi vì động tác vô tâm của Dư Nhược Nhược, thần kinh khắp nơi cũng đã bị khơi lên, đã không nhịn được biến thủ thành công rồi. . . . . .
Áo ngủ hai người đã sớm bị ném không biết bóng dáng, Dư Nhược Nhược xụi lơ ở phía dưới anh, trằn trọc rên rỉ, trong âm điệu tinh tế tất cả đều là vô ý dụ người, càng thêm làm cho trận Chu công chi lễ bịt kín một tầng đau khổ khác.
Nhan Bồi Nguyệt giống như là một con mãnh hổ bị đói bụng ba tháng, huyết mạch bành trướng, ăn không thoả mãn, mà Dư Nhược Nhược, chút khí lực ở dưới thân anh giãy giụa giống như con thú khốn đốn tranh đấu, chỉ càng làm cho cuộc đấu này triền miên tăng thêm điểm tình thú mà thôi. . . . . .






Đi làm đã lâu tự nhiên làm việc và nghỉ ngơi đã có đồng hồ sinh học cố định, mặc dù trên người giống như bị xe lửa trái phải cấu xé không dứt đau nhức vô lực, cô vẫn là ở thời gian cố định mở mắt ra.
Nghiêng đầu liền phát hiện Nhan Bồi Nguyệt đã sớm tỉnh, mặc một thân quân trang màu ô-liu ngoan ngoãn áo mũ chỉnh tề rồi. Đang nằm nghiêng ở bên người cô, tay trái chống đầu, vẻ mặt ăn no thoả mãn hài lòng, hình như vẫn còn vừa thưởng thức dung nhan khi ngủ của cô vừa tắc lưỡi hiểu ra món ngon. . . . . . (lại muốn ăn thịt ư????)
Ánh mắt hàm ẩn thâm ý sáng quắc rất khó không để cho cô hồi tưởng lại tối qua từng màn mặt hồng tim đập.
Nghĩ tới bị mê hoặc sau lại bị thô lỗ ăn sạch sành sanh Dư Nhược Nhược liền vô cùng đau đớn, giờ phút này bày ra bên ngoài ngoài mạnh trong yếu: "Thế nào? Chưa từng thấy qua bản cô nương xinh đẹp vừa mới tỉnh mộng lớn à?"
Nhan Bồi Nguyệt khóe miệng nâng lên ý cười xấu xa cùng một thân quân trang chính khí cương dương vô cùng không hợp, nói ra cũng là có tổn hại thân phận: "Hả? Là dạng mộng lớn gì đây?"
Cho nên, người may mắn chính là gặp được tình yêu mà thôi.
Dư Nhược Nhược ngâm mình ở trong bồn tắm đầy cánh hoa là Nhan Bồi Nguyệt sáng sớm đi tiệm bán hoa mua hoa hồng tươi rắc lên, ở trong nước ấm sóng gợn dập dờn, giống như là từng chiếc thuyền con, chở tâm tình long trời lở đất của hai người.
Mặc dù mệt, mặc dù chủ yếu là đau, kỳ lạ là Dư Nhược Nhược không có bất kỳ cảm giác hối hận.
Giống như đây tất cả là nước chảy thành sông, giống như đây tất cả là lá rụng mùa thu, như là mùa xuân cây nảy mầm một cách tự nhiên.
Nhan Bồi Nguyệt giờ phút này khó có được dịu dàng, vừa ở cạnh giúp cô xoa bóp trình độ phục vụ rất hài lòng.
"Ừ, thật thoải mái. . . . . ." Dư Nhược Nhược híp mắt tựa vào trong bồn tắm, khuôn mặt thỏa mãn. Cánh hoa đỏ, da thịt bạch ngọc, đối lập rõ nét. Bộ ngực theo hô hấp phập phồng mang theo từng đợt sóng nhỏ lăn tăn, cũng vén lên hoài niệm tốt đẹp của anh.
"Tiểu yêu tinh!" Dã thú ngủ say trong thân thể Nhan Bồi Nguyệt trải qua tối hôm qua khai quật, đã thức tỉnh, khẩu vị càng ngày càng trở nên lớn. Anh thừa dịp cô thất thần một cái, chiếm lấy cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nặng nề mút .
Bởi vì hai người tiếp xúc thân mật, anh đã sớm mặc xong quần áo lại bị nước làm ướt nhẹp, anh bất đắc dĩ nhìn kiệt tác trò đùa dai trên người Dư Nhược Nhược một chút, màu ô-liu trên vai, rõ ràng run rẩy lưu lại mấy cánh hoa hồng kiều diễm ướt át, đối chiếu rõ nét mà chói mắt, càng thêm kích thích tâm tư anh nghĩ đem cô ăn (cv là hành quyết hoặc xử tử) ngay tại chỗ. . . .