Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/669 lượt.

ười phát hiện Hồng Hạnh nhà mình bị người ngoài tường coi trọng, còn chưa đến hai tháng rưỡi đâu, thời gian dài đằng đẵng, chẳng phải là thật có khả năng bị người đào đi?
Nghĩ như vậy, Nhan thượng tá ăn cơm không có tí sức lực nào rồi, thờ ơ huấn luyện, bước chân cũng không có khí thế như bình thường. Toàn bộ mọi người trong đội cũng cảm nhận được đoàn trưởng sương đánh cà ỉu xìu quá xá áp suất thấp rồi.
Chuyện như vậy lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai truyền tới trong lỗ tai Tiếu Thần Tinh, hắn phủi tàn thuốc ở trên đọng lại thành tro, cười đến có chút miệt thị: "Còn tưởng rằng thừa kế phong độ của một đại tướng của cha hắn, nhưng không nghĩ tình trường trai gái chỉ là tiểu mao đầu anh hùng khí đoản. Muốn đối phó với hắn như bước trên băng mỏng, chẳng lẽ là đề cao chí khí người khác rồi hả ?"
Khí thế Nhan Bồi Nguyệt phần lớn thời gian đều ở đây trầm tư, trầm tư suy nghĩ, tìm ra kế sách đối phó với địch.
Muốn anh ở trên chiến trường súng vác vai đạn lên nòng, cùng kẻ địch ngươi chết ta sống anh hoàn toàn sẽ không do dự.
Thế nhưng cuộc chiến bảo vệ hôn nhân tình yêu, anh lại băn khoăn nặng nề.
Mấu chốt là Dư Nhược Nhược, về phần anh, đã không đơn giản chỉ là từ vợ như vậy.
Chỉ là cõi đời này, chuyện có thể làm khó Nhan Bồi Nguyệt anh ngược lại thật sự là không còn bao nhiêu rồi.
Tất cả mọi người đều xem ở trong mắt, Nhan Bồi Nguyệt bị gọi đến phòng làm việc của sư trưởng bị giáo dục ba giờ lâu, ra ngoài đã thay hình đổi dạng một lần nữa làm người rồi.
Vì vậy, đoàn trưởng mạnh mẽ vang dội này của bọn họ, lại trở về rồi.
Chỉ là, càng bận rộn hơn so với trước kia.
. . . . . .
Dư Nhược Nhược công việc tương đối thanh nhàn, thời điểm chủ nhật hẹn Yên Tĩnh xem phim uống chút rượu, ngày ngày giống như là thuốc bắc bị pha loãng nên cực kỳ nhạt nhẽo, cay đắng thủy chung không mất.
"Yên Tĩnh, mình rất nhớ anh ấy, làm thế nào? Mình tối qua nằm mơ, anh ấy vì cứu người, ngực trái trúng một phát đạn, mình gọi thế nào khóc thế nào đều không đồng ý với mình."
Yên Tĩnh thổn thức không dứt: "Ly biệt không phải bệnh, đau muốn mạng người a. Nhược Nhược, cậu phải biết, số mạng làm quân tẩu. Họ liền như tiền phương vững chắc ủng hộ chiến sĩ xuất chinh, là một đám hiểu được tịch mịch, nhịn được cô độc, là người kiên cường bất khuất."
Ngón tay Dư Nhược Nhược một mực cào cào cái bàn trong quán cà phê, móng tay có chút đau nhức, thẳng lan tràn đến đáy lòng: "Mình đều biết, những thứ này mình đều chịu đựng được, nhưng mình sợ, mình sợ mình giống như mẹ mình vậy. . . . . ."
Nhất thời im lặng không tiếng động, một hồi lâu, Yên Tĩnh mới nói: "Sẽ không, Dư Nhược Nhược, cậu phải học được tin tưởng."
Rốt cuộc Yên Tĩnh không có nói về Cốc Tinh Hà hay là bất luận đề tài nào, cô cùng Dư Nhược Nhược làm tri kỷ chừng hai mươi năm, so với ai khác đều phải hiểu rõ, Dư Nhược Nhược chính là một kẻ ngu, chỉ cần cô ấy đã nhận định, cũng sẽ không quay đầu lại, thậm chí, cố chấp, ngay cả đường quanh co cũng sẽ không đi. Lại nơi nào sẽ bị ngoại lực quấy nhiễu?
Tình cảm của Dư Nhược Nhược giống như là một đường cao tốc, một đường lên trước.
. . . . . .
Thời điểm Lễ Giáng Sinh sắp đến, toàn dân ở đây đều vui mừng chuẩn bị kỳ nghỉ lễ, chỉ có Dư Nhược Nhược gặp phải một chuyện cực kỳ khó giải quyết.
Đó chính là Cốc Tinh Hà ngồi đối diện.
"Anh biết rõ ràng, tôi đã lập gia đình." Dư Nhược Nhược giơ nhẫn cưới trên ngón vô danh lên, thật ra thì đó cũng không phải là chiếc nhẫn kim cương chói mắt lúc kết hôn. Chỉ là sau đó Nhan Bồi Nguyệt cùng cô tỉ mỉ chọn lựa, kim cương mặc dù cũng không lớn như viên chính thức kia, tình ý bên trong, cũng là vô số Carat.
Cốc Tinh Hà một bộ dáng tôi hoàn toàn không để ý: "Không sao, tôi có thể đợi, tôi sẽ không buộc em ly hôn , nhưng mà tôi sẽ dùng thành tâm của tôi cảm hóa em."
Kèm theo lời ngon tiếng ngọt thâm tình khẩn thiết này còn có ánh mắt thâm thúy mê đảo chúng sinh.
Dư Nhược Nhược dở khóc dở cười: "Cốc Tinh Hà, tôi lại không có nói qua cho anh, đã có một thời gian, anh là kim chỉ nam của tôi, cho tôi dũng khí. Nhưng là, anh nên biết, chỉ có như thế. Hai chúng ta, chỉ là đài sầm chi khế." (mình k hiểu câu này nên để nguyên)
"Tôi hiểu rõ a, nhưng tôi thích em, ai cũng không thể ngăn cản tôi thích em a." Cốc Tinh Hà vẻ mặt cố chấp.
"Các anh vốn là ích kỷ như vậy, đem thích xem như chuyện của mình. Vậy anh đến tột cùng yêu thích tôi cái gì?"
". . . . . ." Cốc Tinh Hà suy nghĩ một chút, "Tôi cũng vậy nói không rõ ràng, tôi chính là thích em. Mỗi lần sự xuất hiện của em cũng làm cho tôi vui mừng, tôi vừa nhìn thấy em đã cảm thấy cái thế giới này cũng không phải chỉ có những thứ xấu xa kia trong vòng sương mù luẩn quẩn. Còn có một mặt đơn giản sáng rỡ như thế."
Nói xong nhưng là nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Dư Nhược Nhược qua loa loại bỏ một chút lời của hắn, nhịn nửa ngày rốt cuộc không có tổn thương lòng của hắn, nếu là hiện tại nói cho hắn biết, ban đầu đến gần chỉ là yêu cầu nghề nghiệp paparazzi của bản thân, đoán chừng lại thậ


pacman, rainbows, and roller s