XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

người đàn ông, sau khi ham muốn qua đi là cảm giác trống trải không thể che giấu. Ông đang nghĩ: Phải xử lí chuyện này như thế nào? Phải làm thế nào với người phụ nữ này? Châm một điếu thuốc nhưng nhìn sang người phụ nữ nằm bên cạnh đang nhắm hờmắt, lông mi màu nâu giống như con thiêu thân dang cánh, thân thể lúc nằm nghiêng với những đường cong trắng nõn, dục vọng liên miên không dứt lại trào dâng trong lòng người đàn ông, giống như thủy triều, muốn ngắn cũng không ngăn được. Ông thầm chửi một câu, dụi điếu thuốc mới hít được một hơi vào chiếc gạt tàn đầu giường, xoay người rồi lại nằm lên trên…
Cái khống chế con người không phải là lí trí mà là tình dục. Ai đã nói câu này? Thật là sâu sắc trong lúc này.
Đêm hôm ấy, Trương Kiếm Long không về nhà. Sau khi rời khỏi nhà Triệu Vân, ông đến khách sạn thuê phòng. Trên người ông có quá nhiều hơi phụ nữ, bà Trương rất nhạy cảm.
Bao nhiêu năm nay ông luôn giữ đúng mực. Vì muốn phát triển trên con đường chính trị mà phải kìm nén đủ thứ, không kiêu ngạo, không bực tức, không thuốc phiện, không cờ bạc, không phụ nữ. Kìm nén bao nhiêu năm, không ngờ lại có lúc không giữ được mình. Đồng thời dường như ông cũng thấy rất vui, cô đơn lâu như vậy rồi mà vẫn chưa già, một buổi tối có thể làm hai lần. Cửa kính rộng lớn trong phòng phản chiếu hình bóng của ông. Cái bóng màu đen ấy chốc chốc lại bịnhững chiếc xe lướt qua trên cầu cao tốc làm cho biến dạng. Ông ngây ngô nhìn, cảm thấy xót xa cho bản thân mình.
TTT
Lúc bố đang cô đơn, ngây người nhìn cái bóng của mình thì Hải Châu cũng trằn trọc không yên. Tiểu Tình của anh bị lãnh đạo ép qua lại với một người đàn ông không liên quan. Cho dù là diễn kịch nhưng người đàn ông nào có thể chấp nhận được vở kịch ấy?
Quả thực không thể nhẫn nhịn được, Hải Châu ngồi dậy, gọi điện thoại cho Tiểu Tình:
- Anh không sao ngủ được, người phụ nữ kia dám ức hiếp em như thế! Bỏ việc, không làm chỗ đó nữa!
Vốn dĩ Tang Tiểu Tình chỉ muốn tâm sự một chút, trên con đường sự nghiệp ngắn ngủi của mình, cô đã phải chịu bao nhiêu ấm ức. Nói ra rồi ngủ một giấc, ngày hôm sau đi làm, tiếp tục phải chịu ấm ức, nhưng không ngờ phản ứng của Hải Châu lại mãnh liệt nhưthế. Bị lãnh đạo quát vài câu cũng không đến nỗi phải bỏ miếng cơm manh áo của mình. Thế nên Tiểu Tình khuyên Hải Châu:
- Không sao đâu, em chịu được mà!
- Không được! Em là người phụ nữ của anh, anh không để em phải chịu ấm ức. Ngày mai em xin thôi việc! – Hải Châu không chịu thôi.
- Anh yêu, nhà của em, xe của em, thẻ tín dụng của em đều đang chờ em. Xin hỏi em nghỉ việc rồi, ai sẽnuôi chúng? – Tiểu Tình cố gắng nói thật dịu dàng, phơi bầy hiện thức với một chàng quý tử từ nhỏ đã không phải lo cơm áo gạo tiền.
- Dĩ nhiên là anh nuôi! – Quả nhiên cậu chủ cán bộhừng hực khí thế, không nghĩ ngợi gì mà nói luôn.
- Thôi đi đại thiếu gia! – Tiểu Tình vui mừng nói – Xin hỏi tiền anh kiếm được có đủ mua chiếc áo sơ mi Burberry trên người anh không? Có đủ mua đôi giày Versace dưới chân anh không? Anh còn phải nhờ bốanh nuôi! Không có bố anh, ngay cả công việc này anh cũng không có?
- Em… - Hải Châu tức giận – Em quá coi thường anh rồi đấy.
Lời nói đùa của Tiểu Tình khiến Hải Châu thực sựtức giận. Đây là lần đầu tiên anh chủ động dập máy.
Màn đêm ở Côn Minh thật sâu và trong, không khí trong lành phảng phất mùi hương của hoa cỏ. Hải Châu đứng trên ban công, hít một hơi thật sâu. Anh không phải là người hẹp hòi nhưng lời nói đùa có lẽ là vô tưcủa bạn gái đã đánh trúng vào điểm yếu của anh.
Từ nhỏ, mẹ Hải Châu đã giáo dục con trai, phải làm người thượng lưu. Cả nhà ăn cơm với dưa muối, chi tiêu chắt bóp từng đồng cũng phải đàn piano cho con trai, cho con trai học đàn. Đến bây giờ Hải Châu vẫn nhớ cảnh tượng ấy: Hồi còn nhỏ mình trông rất tội nghiệp khi ngồi trước cây đàn, nhìn những bạn nhỏ leo cây nghịch đất ngoài cửa sổ bằng ánh mắt thèm thuồng. Mẹ thấy vậy liền đóng cửa sổ lại, dạy dỗ con trai:
- Nhìn cái gì mà nhìn, cái lũ ấy mai sau chẳng làm nên trò trống gì đâu. – Hải Châu ngoảnh mặt đi, hai mắt ngấn lệ, ngón tay ấn xuống, đồ rê mi pha son la … Những nốt nhạc đơn điệu vang lên trong căn phòng trống trải, khiến người ta nghe mà thấy nhói lòng.
Lớn hơn một chút, Hải Châu mặc áo sơ mi trắng, comple, cùng mẹ đến khách sạn ăn đồ tây. Vì không đủtiền nên mẹ không ăn, chỉ ngồi nhìn, dạy anh phải cầm dao, dĩa như thế nào, phải cắt bít tết thành những miếng nhỏ như thế nào rồi từ tốn đưa lên miệng.
Về sau, con đường sự nghiệp của bố rộng mở, cuộc sống của gia đình ngày càng khá giả. Cứ đến dịp lễ tết, người đến biếu xén nườm nượp không ngớt. Gần nhưcứ cách một khoảng thời gian là lại chuyển nhà một lần. Nhà sau to hơn nhà trước, đến tận khi chuyển tới biệt thự sang trọng 275m2 ở trung tâm thành phố mà bây giờ họ đang sống.
Con đường trưởng thành của Hải Châu hoàn toàn do bố mẹ sắp đặt. Từ lớp năng khiếu mô hình tàu thuyền hồi mẫu gióa đến chuyên ngành quản lý công thương ởtrường đại học Brock, Hải Châu chưa bao giờ tự mình lựa chọn. Anh thật sự