Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1702 lượt.

thiệu của giáo viên hướng dẫn, một tập dày, phía trên còn đóng giấy vàng, trông rất giống cuốn tạp chí thời trang.
Tang Tiểu Tình nhìn mà lắc đầu nguầy nguậy:
- Dày quá, một ngày người ta nhận được bao nhiêu hồ sơ, làm gì có thời gian để đọc?
Hải Châu không vui:
- Làm thế này không gây chú ý sao?
- Anh tưởng cứ dày là gây chú ý à? Người ta coi trọng nội dung, không phải hình thức.
- Nội dung được thể hiện qua hình thức. Thành tích, tài năng, ưu thế, sở trường của anh đều trong tập hồ sơnày, thiếu một thứ cũng không được.
- Vấn đề là người ta có lòng kiên nhẫn để đọc mới được.
- Tang Tiểu Tình, sao em biết người ta không có lòng kiên nhẫn? Chính em từ sáng đến tối giục anh ra ngoài tìm việc. Anh mất bao công sức làm hồ sơ xin việc, em lại dội nước lạnh vào mặt anh!
- Được được được, em không dội nước lạnh vào anh, anh đợi người khác dội đi.
Ngày hôm sau, Trương Hải Châu dậy rất sớm, đóng bộ comple đi giày da, lái xe của Tiểu Tình đến trung tâm triển lãm quốc tế. Ở đó có một buổi tuyển dụng nhân tài cao cấp. Trên ghế sau, tập hồ sơ xin việc dày cộp đung đa đung đưa, ngay cả lúc phanh cũng phải cẩn thận. Cách trung tâm triển lãm hai tuyến đường thì bắt đầu tắc đường, hai bên đường chật cứng xe cộ. Hải Châu đành phải đỗ xe trong bãi đỗ xe ở siêu thị cạnh đó, cầm theo mười mấy tập hồ sơ xin việc đi bộ đến đó.
Càng đi càng thấy nhiều người, nhìn ra xa chỉ thấy dòng người đen đặc. Hải Châu đành phải đi theo dòng người, từ từ tiến về trung tâm. Trong túi là tập hồ sơdày cộp, anh xách mà thấy mỏi nhừ cả tay.
Khó khăn lắm mới chen được vào cửa, cảnh sát đứng thành hàng dài để duy trì trật tự, dòng người phía trước chậm lại, phía sau vẫn còn từng lớp từng lớp tiến lên phía trước. Trương Hải Châu chen chúc giữa đám đông, vô sô người giâm vào chân anh, dĩ nhiên anh cũng giâm vào chân vô sô người. Cuối cùng cũng vào được cửa, nhưng chiếc túi giấy trên tay không chịu nổi sức nặng của tập hồ sơ, đáy túi bung ra, hồ sơ rơi đầy đất. Trương Hải Châu vội vàng cúi người nhặt, đám người phía sau ùn ùn chen lên, chẳng mấy chốc đã nhấn chìm anh. Những người muốn tiến lên trước không có chỗđặt chân trực tiếp giẫm lên lưng anh chen lên trước.
Đúng lúc đó, cảnh sát túm cổ Hải Châu:
- Không sợ chết à, lúc này còn dám ngồi dưới đất.
Sắc mặt Trương Hải Châu tái nhợt, ôm chặt ba bốn tập hồ sơ trước ngực, vẫn chưa kịp trả lời đã bị dòng người đẩy vào trung tâm triển lãm quốc tế.
Bên trong đông nghịt người. Ban tổ chức rất có kinh nghiệm, mỗi đơn vị tuyển dụng đều làm một tấm biển tuyển dụng lớn treo ở phía trên. Có lẽ ý của ban tổ chức là, hãy nhìn thật rõ yêu cầu của đơn vị tuyển dụng, nếu thấy không hợp thì đừng có nộp hồ sơ.
Hải Châu ôm tập hồ sơ, đi nửa vòng nhận thất có rất ít ngành hợp với mình, do dự mãi mới nộp được một bản. Người phỏng vấn cầm tập hồ sơ, nhìn qua rồi hỏi.:
- Du học ở Canada?
Hải Châu gật đầu:
- Đúng vậy, thạc sĩ quản lý công thương đại học Brock.
Ông ta gật đầu, ném tập hồ sơ sang một bên, không nhìn Hải Châu nữa mà nói:
- Người tiếp theo!
Lúc đấy Hải Châu thấy khó thở, chóng mặt buồn nôn, tìm một chỗ thông gió, dựa lưng vào tường, nới lỏng cà vạt, một lúc lâu mới thấy đỡ hơn. Lúc anh ra ngoài thì đã là gần trưa, người đến xin việc giảm dần. Hồ sơ xin việc chất cao như núi dưới đất, mọi người giẫm qua, nhảy qua. Cơm hộp được mang tới, nhân viên liền rút vài tập hồ sơ trong đống hồ sơ kê dưới hộp cơm. Ăn xong rồi, tiện tay xé vài tờ bọc hộp cơm lại vứt vào thùng rác.
Chứng kiến cảnh tượng đấy, Hải Châu thấy lòng nguội lạnh, không còn tâm trạng muốn tìm việc nữa, ôm mấy tập hồ sơ còn lại ra về.
Ánh nắng bên ngoài thật rực rỡ, lá ngô đồng rì rào trước gió, tràn đầy sức sống. Người qua lại hối hả trên đường, vẻ mặt căng thẳng, dường như đang rất vội. Chỉcó Hải Châu là ngó ngó nghiêng nghiêng. Khi đi qua thùng rác, anh dừng lại, nghĩ một lúc rồi ném hồ sơ vào đó. Anh tự cười nhạo:
- Thay vì để họ vứt, chi bằng mình tự vứt.
TTT
Ngồi trên xe, Hải Châu thấy rằng mình không có chỗnào để đi, đèn đỏ dừng lại, đèn xanh đi, chỉ lái dọc theo con đường.
Tiểu Tình gọi điện thoại hỏi:
- Tình hình thế nào rồi?
- Chẳng thế nào? – Hải Châu buồn rầu nói.
- Cứ từ từ! – Tiểu Tình cũng thở dài – Em ở tòa soạn, anh mang xe đến cho em. Buổi tối bọn em phải mời khách ở khách sạn Hồ Cảnh, xa lắm, không có xe không tiện.
- Buổi tối anh cũng phải dùng. Buổi tối anh phải đến Watsons mua kem đánh răng.
- Mua tạm ở siêu thị nào đi.
- Không được, kem đánh răng anh hay dùng chỉ có Watsons bán.
- Thiếu gia, anh giúp em một chút có được không? Phải biết phân biệt nặng nhẹ chứ, anh mua kem đánh răng quan trọng hay công việc của em quan trọng? Em không tin anh dùng kem đánh răng của hãng khác sẽ bị