Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

i ra ngoài tìm việc. Em lập tức đưa cho anh một nghìn tệ cuối cùng của mình. Kết quả thì hay rồi, anh ngủ quên, phóng nhanh vượt ẩu, đâm xe của em, đền tiền của em. Em chưa nói một câu nào, thế mà anh còn mặt mũi nói em?
- Anh không nói em thì nói ai? Chuyện gì cũng có nguyên nhân kết quả. Anh đâm xe, anh đền tiền, nguyên nhân là do em gọi hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác thúc giục anh! Buổi tối đúng giờcao điểm, rất khó lái xe. Anh lái cái xe đểu của em chứđâu phải lái máy bay, muốn nhanh cũng không nhanh được! Em có thông cảm cho người đàn ông của em không, nhịn một chút, chờ một chút, chỉ chậm có hai ba phút? Chẳng phải là ăn bữa cơm thôi sao, thiếu em thì đầu bếp không nấu à? Khách sạn không mở cửa à?
Hai người cãi nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Tiểu Tình nhượng bộ:
- Hải Châu, chúng ta đừng cãi nau nữa được không? Suốt ngày cãi nhau, tình cảm cũng rạn nứt.
4
Ngày hôm sau, Tiểu Tình uể oải đi làm. Xe được đưa đi sửa chữa, chỉ có thể bắt xe buýt đi làm.
Đến tòa soạn, việc đầu tiên là thanh toán hơn bốn nghìn tệ đã ứng tối qua. Khoản tiền này cô đã trả bằng thẻ tín dụng, tòa soạn thanh toán rất chậm, mong là có thế lấy được tiền vào ngày công cuối cùng. Điền xong phiếu thanh toán mang đến cho Triệu Vân kí, Triệu Vân ngạc nhiên nói:
- Chẳng phải là miễn phí sao? Sao cô còn trả tiền?
Tiểu Tình không biết tối qua Triệu Vân uống quá chén hay vờ ra vẻ ngốc nghếch, vội vàng giải thích:
- Chẳng phải trưởng phòng bảo tôi ứng ra sao?
Thế là Triệu Vân miễn cưỡng kí tên vào phiếu thanh toán, cuối cùng lẩm nhẩm một câu:
- Không biết tổng biên tập Thường có thanh toán không?
Tiểu Tình bỗng thấy lòng chùng xuống.
Đến chiều, chuyện bất hạnh hơn đã xảy ra. Hôm nay là ngày phát lương, Tiểu Tình kiểm tra thẻ lương, ít hơn trước đây đúng một nửa. Tiểu Tình ngồi không yên, vội vàng đi tìm kế toán, nghĩ bụng chắc chắn là nhầm lẫn gì đó. Kế toán kiểm tra lại rồi nói:
- Không sai, chỉ có từng ấy.
Tiểu Tình đành phải đi tìm Triệu Vân. Đối phương vẫn tỏ ra rất ngốc nghếch, rất ngây thơ:
- Thật sao? Tôi không biết, để tôi giúp cô hỏi tổng biên tập.
Câu hỏi này không có lời đáp. Tiểu Tình sốt ruột nhưcon kiến trên bếp nhưng không tiện đi tìm tổng biên tập để hỏi. Trong lòng không ngừng suy ngẫm, rốt cuộc vấn đề là ở đâu?
Lại nói về Hải Châu, anh đã hoàn toàn thất vọng với việc tuyển dụng ở trung tâm triển lãm. Trong khoảng thời gian chơi game ở nhà, anh nộp hồ sơ vào trang web tìm kiếm việc làm. Lần lượt có mấy công ty gọi điện mời anh đến phỏng vấn. Lúc công ty đầu tư Long Bàn gọi điện thoại cho Hải Châu, anh vẫn chưa ngủ dậy, nghe đối phương nói đến chuyện phỏng vấn, Hải Châu bật dậy:
- Xin cô chờ một chút, tôi tìm chiếc bút ghi lại thời gian địa điểm.
Lúc đầu đối phương tỏ ra rất lịch sự. Hải Châu không kịp đi dép mà lao thẳng đến bàn học lục lọi. Tìm mãi không thấy chiếc bút nào viết được.
- Anh Trương, anh tìm thấy bút chưa? – Đối phương có chút khó chịu.
- Xin lỗi, chờ một chút… được rồi, cô nói đi. – Trong lúc cấp bách, Hải Châu tiện tay lấy thỏi son của Tiểu Tình, nguệch ngoạc vẽ vài nét trên tường: Phòng 1602, số 22, đường Long Bàn. – Vì chữ “ Bàn” có rất nhiều nét nên mất hơn nửa thỏi son.
- Thời gian phỏng vấn là hai rưỡi chiều thứ ba tuần sau.
- Thứ ba tuần sau? – Hải Châu thầm nghĩ về ngày này. – Là thế này, hôm ấy tôi có việc, có thể chuyển sang ngày khác được không?
- Không được.
- Cô ơi, là thế này, thật sự là tôi có việc, hôm ấy… là sinh nhật của bạn gái tôi. – Hải Châu ấp úng nói lí do.
Đầu đây bên kia bật cười:
- Vậy anh tổ chức sinh nhật cho bạn gái đi, hôm sau đừng đến nữa.
- A … ngoài thứ ba, nhưng ngày khác tôi đều có thời gian. – Hải Châu lo lắng nói.
- Xin lỗi, chúng tôi không có thời gian. Ngoài ra, chúng tôi cũng thấy anh không thích hợp với công ty chúng tôi, không cần phải đến phỏng vấn nữa.
- Vì sao?
- Vì anh không có tinh thần làm việc.
Tối hôm ấy Tiểu Tình đi làm về, vừa đẩy cửa đã nhìn thấy dòng chữ đỏ choét trên tường, nhìn mà hãi hồn, giống như vừa xảy ra vụ án. Ghé sát lại, thỏi son Lancome của mình vứt bên cạnh, gẫy mất hơn một nửa, còn lại dính đầy vôi, muốn dùng cũng không dùng được.
- Anh lấy son môi làm bút, lấy tường làm giấy nhưthế này sao? Đúng là có phong cách đấy? – Tiểu Tình cốgắng kìm nén không nổi nóng.
- Vì đón sinh nhật cùng em, anh đã bỏ không đi phỏng vấn ở công ty này. – Hải Châu nói rất hung hồn.
“ Vèo ” – Một đường parabol, Tiểu Tình ném thỏi son vào thùng rác. Hơn hai trăm tệ cũng chỉ thế này mà thôi, Tiểu Tình thấy xót xa trong lòng.
TTT
Công ty khoa học kĩ thuật Đại Thành sẽ mở rộng ra thị trường nước ngoài, cần tuyển một giám đốc nghiệp vụ.
Lúc đến gặp giám đốc Hoàng của công ty Đại Thành, Tiểu Tình đã biết được thông tin này. Cô lập tức giới thiệu Trương Hải Châu, dĩ nhiên là cô giấu mối quan hệcủa hai người:
- Tôi có một người bạn du học ở Canada về, thạc sĩ quản lí công thương… Đúng vậy, chuyên ngành rất hợp, rất ưu tú, thành thạo t