Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
nh đạo phải chờmột mình cô!
Tiểu Tình vội vàng xin lỗi:
- Xin lỗi, xin lỗi, xảy ra chút sự cố.
Những giám đốc ngồi đó đều thay nhau nói:
- Không sao, xinh đẹp như vậy khó tránh khỏi sự cố. Lát nữa uống thêm chút rượu là được.
- Nhất định rồi. – Tiểu Tình mỉm cười, tránh ánh mắt như tên bắn của Triệu Vân, tìm một góc rồi ngồi xuống.
Trưởng phòng Triệu đã gọi món, vây cá, tổ yến, tôm hùm, cá nóc… Mỗi món ăn đều được đặt trong chiếc khay sang trọng, thêm vào đó là bốn chai Mao Đài. Tiểu Tình nhìn mà thấy rùng mình: Như thế này năm nghìn tệ có đủ không?
Đang ăn, Hải Châu không ngừng gọi điện cho Tang Tiểu Tình hỏi hết cái này đến cái kia khiến Tiểu Tình đứng ngồi không yên. Điện thoại vừa đổ chuông, Triệu Vân lại gườm gườm nhìn Tang Tiểu Tình với ánh mắt giết người, chỉ muốn xông lên tát cho cô hai cái, nhân tiện ném điện thoại của cô đi.
Tiểu Tình biết thế là không nên, sau khi nghe xong cuộc điện thoại thứ ba, cô lẳng lặng tắt máy, đồng thời nâng ly:
- Hôm nay tôi đến muộn, quả thực rất xin lỗi các vị, Tang Tiểu Tình tôi tự phạt một ly, xin được cạn trước. – Cô ngửa cổ uống cạn ly rượu trắng đầy, khuôn mặt lộvẻ đau khổ.
Đàn ông reo hò:
- Hahaha, chưa đủ, chưa đủ, không phạt thì thôi, đã phạt là phải phạt ba ly đây là quy định!
Tiểu Tình biết lúc này không nên nói nhiều, nói thếnào cũng phải uống, thêm vào đó trong lòng đang giận Hải Châu. Thế nên tay phải một ly tay trái một ly, lại uống liền hai ly.
- Được! – Đám đồng hò reo.
Các vị khách rất hài lòng với bữa cơm này, mượn men rượu, thi nhau nói với Triệu Vân:
- Hoạt động của triển lãm lần này, nhất định mọi người sẽ ủng hộ!
Triệu Vân nghe mà thấy rất vui, uống hết ly này đến ly khác.
Cuối cùng Triệu Vân và Tiểu Tình đến quầy thanh toán. Con số trên hóa đơn là 9860 tệ. Nhân viên thu ngân rất lịch sự:
- Giám đốc Tôn đã dặn dò, giảm giá cho quý tòa soạn 5,000 tệ, các vị chỉ phải trả 4,860 tệ.
Tiểu Tình nhìn Triệu Vân, ngầm nói cô tự đi mà giải quyết. Chuyện này không thể trách tôi được. Tôi đã nói trước với cô rồi, chỉ có 5,000 tệ.
Triệu Vân uống quá chén, ra lệnh cho Tiểu Tình:
- Cô! Gọi điện thoại cho giám đốc Tôn, bảo ông ấy miễn phí số tiền còn lại.
Tiểu Tình gần như ngất lịm, thầm nghĩ: “Tôi là vợgiám đốc Tôn hay mẹ giám đốc Tôn, dựa vào cái gì mà người ta phải nghe tôi. Tôi và người ta không quen biết, có thể cho năm nghìn tệ là đã nể mặt lắm rồi, sao lại có thể được voi đòi tiên? Sao cô không tự đi mà xin.”
- Nhanh lên! – Triệu Vân đứng cạnh thúc giục.
Tiểu Tình nhanh trí, gọi vào số điện thoại mà Trương Hải Châu không dùng nữa, sau đó làm ra vẻ vô tội nói với trưởng phòng Triệu:
- Giám đốc Tôn tắt máy rồi.
- Thế thì cô ứng ra đi! – Triệu Vân nói rồi, không ngoảnh đầu mà bỏ đi luôn.
TTT
Tiểu Tình lê tấm thân mệt mỏi về nhà. Hải Châu giống như môn thần đứng chắn ở cửa.
- Trời có sập xuống thì ngày mai hãy tính, em mệt lắm. – Tiểu Tình bỏ giày ra rồi nằm xuống giường.
Hải Châu tức giận suốt một ngày, không nói ra thì không vui. Buổi sáng anh chịu ấm ức khi đi phỏng vấn, chiều tối lại đâm xe. Xe người ta có bốn người khỏe mạnh cường tráng, vây lấy anh, nhe nanh giơ vuốt, nói năng tục tĩu. Trương Hải Châu trông thư sinh là vậy, đã bao giờ chứng kiến cảnh tượng này đâu. Cảnh sát vẫn chưa tới, anh liền ngoan ngoãn đưa một nghìn tệ cuối cùng đền cho người ta. Cảnh sát giao thông đến, đối phương đã phóng xe đi, chỉ còn lại một mình Hải Châu ngây ngô đứng đó, đường tắc chật cứng. Cảnh sát giao thông vừa đến liền mắng anh: “Sao không biết đỗ xe bên đường.” Phải chịu ấm ức suốt một ngày, anh nóng lòng cần một người nghe anh nói, an ủi anh. Nhưng Tang Tiểu Tình vừa về nhà là nằm lăn ra giường, một câu cũng không buồn nói, say đến nỗi vừa đặt mình xuống là ngủ luôn.
Những lời nói trong lòng Hải Châu biến thành nỗi tức giận, nghe tiếng ngày mỗi lúc một to của Tiểu Tình, cuối cùng an không thể chịu được nữa, chạy lên đánh thức Tiểu Tình:
- Em chỉ biết ngủ thôi!
Tiểu Tình nửa tỉnh nửa mê, mơ mơ hồ hồ “ ừ ” một tiếng rồi lại ôm đầu ngủ. Thế là Hải Châu lật tung chăn trên người cô.
Lần này thì Tiểu Tình hoàn toàn tỉnh, cô gầm lên với Hải Châu:
- Trương Hải Châu, rốt cuộc anh muốn gì?
- Tang Tiểu Tình, em còn mặt mũi hỏi anh muốn gì? Anh xảy ra chuyện lớn như thế, em về nhà cũng không hỏi một tiếng. Nếu anh bị đâm chết, chắc em cũng không thèm khóc một tiếng.
- Anh chết chưa, chết chưa? Anh cao hơn một mét tám, có thấp bé nhẹ cân hơn ai không? Em sống chết kiếm tiền bên ngoài, về đến nhà anh lại còn quấy rầy, anh có để cho em sống không?
- Em nói năng thật vô lương tâm! Anh quấy rầy em? Nếu không phải vì em, anh có phải chịu khổ như thếnày không? Bao nhiêu xe đẹp anh thích lái chiếc nào có chiếc ấy, cái xe đểu của em, bảo anh nhìn anh cũng không thèm nhìn.
- Đại thiếu gia, nếu em nhớ không nhầm thì hình như anh từ Vân Nam xa xôi về là chạy ngay đến chỗcủa em. Anh đến đây, ăn của em, uống của em. Ban ngày em đi làm thì anh ở nhà ngủ. Nói ngon nói ngọt anh mớ