Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
iếng Anh và tiếng Pháp, còn biết chơi đàn piano.
- Cậu ta có biết chơi đàn piano hay không tôi không bận tâm, tôi muốn hỏi là người bạn này của cô có kinh nghiệm làm việc không?
- À, có chứ, có chứ… - Tiểu Tình bắt đầu khoác lác. – Đã từng thực tập ở rất nhiều công ty nước ngoài. Sau khi về nước làm ở tập đoàn Thân Hoa một thời gian.
- Tập đoàn Thân Hoa? Đó là một công ty rất có thực lực! Vì sao lại không làm nữa?
- Vâng … công ty lớn mà, trói buộc người mới vào, không phát huy được tài năng. Anh ấy chủ động xin thôi việc, hahaha.
- Được, ngày mai bạn cô có thời gian không, tôi muốn nói chuyện với cậu ta.
Cần phải bổ sung thêm là Hải Châu đã lần lượt đi phỏng vấn ở tám công ty, có doanh nghiệp nhỏ, còn có công việc ở đại sứ quán, bán hàng đa cấp, ngành điện tử, phần mềm, ô tô, tư vấn và bồi dưỡng … Kết quảđều là chờ thông báo. Chỉ biết chờ mà không thấy hồi âm.
Trong đó đáng nhớ nhất là một lần phỏng vấn, trước sau chỉ mất đúng 3 phút. Đó là một doanh nghiệp có vốn đầu tư Nhật. Trưởng phòng nhân sự là người Trung Quốc, chưa nói được vài câu đã hỏi: Mức lương thấp nhất mà anh có thể chấp nhận là bao nhiêu? Mức lương mà anh đưa ra chúng tôi không thể trả được. (Trong hồ sơ, Hải Châu hi vọng mức lương là năm nghìn tệ một tháng)
Cách hỏi thẳng thắn, trực tiếp này của trưởng phòng nhân sự khiến Hải Châu có chút lung túng. Anh nói:
- Vậy quý công ty có thể trả cho vị trí này mức lương bao nhiêu?
Không ngờ người phỏng vấn đó nói:
- Bây giờ mức lương thấp nhất! Vị trí này ở công ty chúng tôi chỉ có hai ba nghìn.
Hải Châu thầm nghĩ, hai ba nghìn thì hai ba nghìn, dù sao thì còn hơn ngồi chơi ở nhà. Thế là anh nghiến răng nói một chữ:
- Được!
Hình như đối phương rất ngạc nhiên, hỏi rằng:
- Anh nói “được” là có ý gì?
Hải Châu nói:
- Được nghĩa là có thể.
Đối phương nói:
- Vậy thì chúng ta đàm phán đến đây là xong?
Hải Châu mơ hồ nói:
- Được, tạm biệt.
Vậy là Hải Châu cứ đi phỏng vấn rồi lại chờ đợi, chờđợi rồi lại đi phỏng vấn.
Ngày hôm sau, trước khi Trương Hải Châu đến công ty Đại Thành phỏng vấn, Tiểu Tình không ngớt lời căn dặn:
- Ông ấy hỏi anh cái gì anh phải nói nhiều vào, bày tỏquan điểm của mình. Đề cập đến lĩnh vực chuyên ngành anh không hiểu thì anh cứ nói thật, bày tỏ là mặc dù mình không hiểu lắm nhưng nhất định sẽ làm quen dần và nắm vững trong thời gian nhắn nhất…
Hải Châu nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc của giám đốc Hoàng. Ấn tượng đầu tiên của giám đốc Hoàng với anh rất tốt, lịch sự nói:
- Nào, mời ngồi.
Nhưng khi nhìn thấy hồ sơ xin việc của Hải Châu, giám đốc Hoàng lại nhíu mày. Một tập mấy chục trang, in màu, lại còn có hình vẽ và tranh ảnh. Nếu thêm một vài chi tiết tình cảm gì gì thì có thể xuất bản tự truyện.
- Xem ra kinh nghiệm của cậu rất phong phú. – Giám đốc Hoàng có chút khó nhọc khi cầm tập hồ sơ.
- Gì ạ? – Hải Châu không nhận ra sự chế nhạo của giám đốc Hoàng, lại còn khiêm tốn nói. – Ông quá khen.
Giám đốc Hoàng có chút đau đầu, gượng hỏi:
- Cậu từng làm việc ở doanh nghiệp Thân Hoa. Ởcông ty cũ, trong quá trình phụ trách điều chỉnh hạng mục cụ thể, thông thường cậu dùng hành động và biện pháp gì để đạt được mục đích ban đầu của mình?
Hải Châu nghĩ một lúc rồi nói:
- Tôi sẽ trực tiếp nói với đối phương tôi muốn gì, sau đó nói rõ lí do, thế thôi.
- Lẽ nào mỗi lần bàn bạc đều thuận lợi sao? Nếu gặp khó khăn, ví dụ thông tin như cậu cần, đối phương không thể hoặc không muốn cung cấp, cậu sẽ bàn bạc như thế nào?
Hải Châu nói:
- Trong công việc trước đây tôi không gặp khó khăn gì. Những yêu cầu tôi đưa ra thông thường đối phương đều có thể chấp nhận. Đó là điều đương nhiên, vuốt mặt thì cũng phải nể mũi, có ai dám đắc tội với con trai tổng giám đốc công ty điện lực?
Giám đốc Hoàng không hề biết Hải Châu là con trai của ai. Ông lại hỏi:
- Cậu đã từng gặp chuyện như thế này chưa? Ví dụcậu phát hiện một bản báo cáo có vấn đề, cậu và đồng nghiệp của cậu đều không tìm ra nguyên nhân của vấn đề. Trong khi đó sếp của cậu lại thúc giục đòi bản báo cáo này. Cậu sẽ xử lí như thế nào?
Lần này Hải Châu trả lời rất dứt khoát:
- Chuyện này tôi gặp rồi, sếp của tôi sẽ giúp chúng tôi tìm.
Giám đốc Hoàng gần như ói máu, chỉ muốn nói với anh chàng này một câu: Nếu như vậy, chúng tôi rất có hứng thú với sếp của cậu. Ông ta có ý định chuyển nghề không? Nhưng nhìn ánh mắt chân thành, ngây ngô của Hải Châu, lời nói đến miệng rồi lại trôi xuống, ông ta chỉ nói:
- Chàng trai, cậu về chờ thông báo nhé!
Đến tận khi bình tĩnh trở lại, Trương Kiếm Long mới phát hiện vết máu trên ga trải giường, đỏ chót, loang lổ, giống như những đóa mai nở rộ. ông có chút hoảng hốt, lại có chút xúc động: "Xin lỗi, anh không biết...” Diệp Thuần gục đầu vào gối, lặng lẽ rơi lệ. Tất cả các cô gái đều khóc trong lần đầu sao? Cô không biết.
1
Tiền lương của Tang Tiểu Tình vô cớ bị giảm một nửa, hơn bốn nghìn tệ ứng ra cũng giống như đá chìm đ