Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.

cáo năm nghìn tệ cũng phải là ông ta kí, vì thếanh cũng khó.
- Doanh ngiệp nào cũng thế, ông chủ chỉ muốn nắm hết mọi việc lớn nhỏ. Giám đốc Thành, anh giỏi giang như vậy, sớm muộn gì cũng gánh vác công việc quan trọng. Hoạt động này của bọn em quả là có chút khó khăn, anh xem xem có thể giúp đỡ được không. Bây giờem bị trưởng phòng mới ép đến mức chỉ muốn tự sát, áp lực rất lớn, còn trẻ thế này mà đêm nào cũng mất ngủ. - Tang Tiểu Tình thêm mắm thêm muối để mình đáng thương hơn.
- Bây giờ đúng là làm nghề gì cũng khó? - Thành Cương thở dài, - Anh làm quảng cáo lâu như vậy còn không hiểu sao? Từ sáng đến tối vất vả ngược xuôi, người ta còn không hiểu, nghĩ rằng công việc này rất tốt, thật ra tất cả mọi áp lực đều đổ lên vai một người.
Nói ngon nói ngọt, cuối cùng Thành Cương đồng ý với Tiểu Tình báo cáo kế hoạch với sếp:
- Nhưng còn về việc sếp có thể phê chuẩn hay không thì không liên quan đến anh.
Tiểu Tình cảm ơn anh ta rồi ra về. Trên đường về, cô ngả người vào ghế lái phụ, cảm thấy rất mệt mỏi chóng mặt, cảm giác say xe như muốn nôn. Cô vội vàng xuống xe, ngồi trên ghế đá ở công viên trung tâm thành phố, Ánh mặt trời thật chói mắt, một chí chim sẻ bay rồi lại dừng. Nỗi nhớ nhung không thể kìm nén trào dâng trong tim.
*
* *
Nghỉ khoảng hơn nửa tiếng, Tiểu Tình mới thấy khá hơn một chút, lấy xe quay về tòa soạn. Trưởng phòng Triệu thấy Tiểu Tình về, liền nói với cô:
- Buổi tối ăn cơm với lãnh đạo công ty Vạn Bác, cô đi cùng nhé!
Tiểu Tình bỗng cảm thấy chút sức lực vừa lấy lại được như chợt tan biến, cô khẽ nói:
- Trưởng phòng Triệu, hôm nay tôi không được khỏe lắm, có thể không tham gia được không?
- Không được! Bữa cơm hôm nay rất quan trọng, Vạn Bác là khách hàng lớn của chúng ta.- Trưởng phòng Triệu từ chối.
Lại là một đám người không quen biết ngồi ăn với nhau, lại là ai mời rượu đều không thể không uống, ăn xong lại đi hát. Tiểu Tình uống hơi quá chén, cầm miccro hát bài” Cái giá của tình yêu”, tiếng hát ngẹn ngào không thàng tiếng: “Đi thôi đi thôi, con người phải học cách tự trưởng thành. Đi thôi đi thôi, cuộc đời vùng vẫy trong những đau khổ…”
Lúc ấy, Trương Hải Châu đang uống rượu ở quán bar với Tống Huy. Tống Huy là người làm ăn chính hiệu. Khi biết thân phận của Hải Châu qua lời vợ mình, anh ta luôn tìm cơ hội tiếp cận Hải Châu. Không ngờHải Châu và Tiểu Tình cãi nhau đã khiến anh đạt được mục đích. Hải Châu đang rơi vào tâm trạng suy sụp, tối nào Tống Huy cũng hẹn anh đến quán bar. Tiếng nhạc inh tia trong quán bar làm cho mọi người ta chấn động, ánh đèn đa sắc khiến người ta hoa mắt chóng mặt, Black Label pha với trà xanh khiến người ta mê say. Hải Châu nghĩ rằng mình đã thích chốn trụy lạc này.
DJ hét lên cùng với nhạc dạo đầu của nhạc nhảy:
- Nào các bạn, chúng ta hãy vỗ tay và hét lên nào…
Phía dưới, tiếng hát hò, huýt sáo vang lên như sóng dậy, Hải Châu cũng “a” lên một tiếng dù giọng đã khàn đặc, đến nỗi gân xanh trên trán hằn lên. Hải Châu mượn rượu giải sầu, uống hết ly này đến ly khác. Nhưng mỗi khi đến lúc tàn tiệc, Hải Châu càng thấy hụt hẫng hơn. Một mình đi trên con đường trong đêm, dường như tiếng trống vẫn còn tùng tùng bên tai, cảm thấy mình giống như cô hồn dật dờ.
Hôm ấy, quán bar quá đông, quá ngột ngạt, Hải Châu ra về sớm hơn bình thường. Anh tạm biệt Tống Huy, một mình lảo đảo đi về nhà.
Đi đến cửa Baccarat, anh nhìn thấy một đám trai gái say xỉn bước ra khỏi đó, trong số đó có Tang Tiểu Tình! Cô đã say đến mức không biết gì, gần như là nằm gục trong vòng tay một người đàn ông lạ. Bàn tay của người đàn ông này không thành thực chút nào, chốc chốc lại thò vào áo Tiểu Tình, sờ lưng cô.
Hải Châu nhặt lên một hòn gạch dưới đất, cầm trên tay, không nói một lời mà tiến đến đập vào đầu gã đó…
3
Hải Châu và Tiểu Tình chia tay, đối với bố mẹ Hải Châu mà nói đây đúng là chuyện vui không gì bằng. Nhưng Hải Châu suốt ngày say xỉn như thế này cũng khiến họ vô cùng lo lắng. Mẹ Hải Châu an ủi mình: Sựsa đọa của con trai chỉ là tạm thời, mấy hôm nữa sẽ lai bình thường. Kết quả, mấy hôm sau không những không bình thường mà còn nhận được điện thoại của đồn công an:
- Xin hỏi có phải là người nhà của Trương Hải Châu không? Xin hãy đến đồn công an, con trai bà đánh nhau với người khác.
Lúc ấy mẹ Hải Châu không đứng vững được nữa. Lúc Trương Kiếm Long dìu vợ đến đồn công an thì người bị thương đã được đưa đến bệnh viện chữa trị. Tiểu Tình ôm hai tay, thu mình trên chiếc ghế sofa trong góc tường, cô đã tỉnh táo hơn, ánh mắt ẩn chứa vẻsợ hãi.
Hải Châu ngồi trên ghế, sắc mặt nhợt nhạt, đầu tóc rối bù nhưng vẻ mặt rất bất cần. Thấy bố mẹ đến, anh nở nụ cười rất kì lạ:
- Cái thằng đáng chết ấy, ức hiếp người phụ nữ của con!
- Con, con… - Mẹ Hải Châu một tay chỉ vào mặt con trai, một tay ấn ngực không nói lên lời.
- Bố, bố cũng thật lạ. Mẹ con bị bệnh tim, bố còn đưa mẹ đến đây làm gì…
“Bốp” một tiếng, Hải Châu vẫn chưa nói hết câu thì đã bị Trương Kiếm Long tát cho một cái. Mẹ Hải Châu chạy lại bảo vệ con trai:


XtGem Forum catalog