Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
- Ông đánh nó làm gì! Có chuyện gì không thể từ từnói được sao! - Mẹ Hải Châu ôm con gào khóc. Hải Châu đứng thẳng lưng, mím chặt môi, vẻ mặt rất cứng rắn.
- Mẹ, con muốn lấy Tiểu Tình. - Hải Châu nói từng câu từng chữ, giọng nói rất nhẹ nhưng rất rõ ràng. Bốmẹ Hải Châu nghe rồi quay sang nhìn nhau, không biết phải làm thế nào. Tiểu Tình đang ngồi thu mình trong một góc phòng cũng sững sờ, nhìn Hải Châu chằm chằm như không dám tin vào mắt mình. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh như thế, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
May mà vết thương của người bị đánh không nặng lắm, chỉ bị thương ngoài da, khâu vài mũi là được về. Khi nghe nói người đánh là con trai Trương Kiếm Long, anh chàng này tỏ ra vô cùng vinh hạnh, không những không bắt nhà Hải Châu đền tiền mà còn ra sức nhận lỗi, mong Hải Châu đừng bận tâm đến chuyện này.
Giải quyết xong chuyện của Hải Châu thì trời cũng gần sáng. Sau khi đưa vợ về nhà nghỉ ngơi, Trương Kiếm Long vội vàng đi làm. Bận rộn suốt một đêm, bây giờ cảm thấy rất mệt mỏi.
Trương Kiếm Long chỉ thất bùi ngùi, năm ấy sửa thiết bị điện trong phòng máy, ba ngày chỉ ngủ sáu tiếng, vẫn khoẻ như vâm. Bây giờ thì sao? Tuổi tác đúng là không tha cho ai. Ông vội vàng lái xe đến công ty, thấy vẫn có thời gian nắm nghỉ trên ghế sofa một lúc. Nhưng lúc nằm xuống thì lại không ngủ được. Ông nghĩ đên Diệp Thuần? Bây giờ cô đang làm gì? Chắc là vẫn đang ngủ.
Nghĩ đến đây, Trương Kiếm Long không kìm được mỉm cười, đúng là một cử chỉ dịu dàng. Sau đó lại nghĩ đến Hải Châu và Tiểu Tình, chuyện tình cảm luôn khiến người ta đau đầu, bậc làm cha làm mẹ càng ngăn cấm thì càng không được.
TTT
Để chuẩn bị cho hoạt động, mỗi ngày Tiểu Tình gọi cho Thành Cương tám cuộc điện thoại, ban đầu là khách sáo nhờ anh giúp, sau đó nói trắng ra có thể chia cho anh hoa hồng. Cuối cùng Thành Cương thở phào, nói với Tiểu Tình:
- Tiền hoa hồng thì thôi, Tiểu Tình, anh lại còn không biết tình hình ở tòa soạn của chúng ta sao? Cho chút tiền hoa hồng không đủ ăn một bữa cơm hẳn hoi. Em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng hết sức, nhưng anh cũng có một chuyện muốn làm phiền em… Thành Cương cố tình nói nửa vời.
Tiểu Tình sốt sắng nói:
- Anh nói đi, chỉ cần em có thể làm được, dù có phải lao vào nước sôi lửa bỏng cũng quyết không từ.
Thành Cương chần chừ một lúc rồi mới mở miệng:
- Ừm… cô gái tên Phan Lộ Lộ ở công ty anh, em gặp rồi đấy. Cô ấy muốn chuyển việc, bây giờ tòa soạn có cần người không? Em xem có công việc nòa thích hợp thì sắp xếp giúp cô ấy.
Tiểu Tình hỏi dò:
- Cô gái ấy là họ hàng của giám đốc Thành?
- Không phải không phải, chỉ là bạn thôi. - Thành Cương vội vàng giải thích.
- Được được, em nhất định sẽ hỏi thăm giúp. - Lúcấy Tiểu Tình đã hiểu.
Trên thế giới này không có tình yêu vô duyên vô cớ. Nếu Thành Cương không có ý đồ với người khác thì sẽkhông dễ dàng giúp đỡ cô ta, có hi sinh nhất định phải có báo đáp. Còn về công việc thì cũng là hôm nay anh giúp tôi, ngày mai tôi giúp anh, mọi người đề phòng lẫn nhau, phụ thuộc vào nhau, duy trì sự cân bằng biến thái.
- Tiểu Tình em thật tốt, thú thực, hồi mới đến Kim Thành, hằng ngày đi làm không được nhìn thấy em, thật sự anh thấy rất không quen. - Thành Cương bắt đầu than thở.
- Phan Lộ Lộ có yêu cầu gì với công việc không? - Tiểu Tình nhanh chóng chuyển chủ đề.
- Ừm… gần nhà, không phải làm thêm, không phải đi công tác, không phải tiếp khách, không phải là thư kí trợ lý, không phải tiếp xúc nhiều với sếp… - Thành Cương nói không ngớt.
Tiểu Tình nghe mà thấy da đầu tê nhức:
- Trời ơi, có công việc nào như thế sao? Có thể giới thiệu cho em đi làm được không?
Thành Cương bật cười:
- Haha, em đừng căng thẳng, anh đùa chút thôi. Tóm lại là công việc nhẹ nhàng một chút, đơn giản một chút, con gái mà.
Tiểu Tình không còn gì để nói. Bây giờ ngay cả làm bà chủ cũng phải không ngừng học tập tạp chí phụ nữ, làm gì có công việc nào vừa nhẹ nhàng vừa đơn giản? Sau khi cúp máy, Tang Tiểu Tình báo cáo tình hình với trưởng phòng Triệu:
- Tóm lại, nếu trưởng phòng có thể sắp xếp cho cô gái này một vị trí thì Thành Cương cũng đồng ý giúp chúng ta có được cơ hội quảng cáo.
Trưởng phòng Triệu suy nghĩ một lúc rồi đập bàn:
- Cứ nói là tòa soạn của chúng ta tuyển nhân viên văn phòng, bảo cô ta đến!
Tiểu Tình sững người:
- Thế cũng được sao?
- Có gì mà không được? Nhân viên văn phòng một tháng 1.200 tệ, một năm mới có 14.400 tệ. Nếu công ty Kim Thành đăng hai mươi vạn quảng cáo, cô gái này không đi làm tôi cũng cho cô ta tiền!
Tiểu Tình thầm thốt lên trong lòng, xem ra một người có thể làm lãnh đạo được không phải là chuyện dễ. Cách tính này mới thật anh minh.
4
Khi Tiểu Tình dẫn cô Phan Lộ Lộ “X8” đến trước mặt chủ nhiệm Triệu, cô ta niềm nở chạy lại khoác tay trưởng phòng Triệu, ngọt ngào nói:
- Lãnh đạo tòa soạn trẻ quá, em nên gọi chị là chị hay là em đây?
Thì ra chiêu này dùng cho phụ nữ ở bất kì lứa tuổi nào. Tiểu Tình đứng bên cạnh mà suýt thì ngất.
Không ngoài dự đoán, trưởng phòng T