Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
một lãnh đạo bày tỏ muốn ủng hộ, nhưng hoạt động đã chính thức bắt đầu.
Lúc họp, Triệu Vân nhấn mạnh trọng tâm của công việc trước mắt là giải phóng tư tưởng, khai thác thịtrường. Cô ta nói với Tiểu Tình:
Vì tiền, Tang Tiểu Tình cố gắng lấy tinh thần gọi điện cho Thành Cương:
- Thưởng phòng Thành… à, không không không, bây giờ phải gọi anh là giám đốc Thành. Dạo này anh đắc chí rồi, quên hết cả nhân viên cũ chúng em. Khi nào có thời gian rảnh, gặp em một lúc được không?
Thành Cương cười mà nói:
- Sao hôm nay em lại nhớ ra gọi điện cho anh? Có phải là vì hoạt động của tòa soạn các em không?
Tiểu Tình híu mày, thầm nghĩ tên cáo già này thông tin thật nhanh nhạy nhưng ngoài miệng thì vẫn vui vẻnói:
- Đâu có, Tang Tiểu Tình em lại thế sao? Lâu rồi không liên lạc, sợ anh quên em rồi cũng nên, hỏi thăm lãnh đạo, lấy lòng lãnh đạo một chút.
- Haha, Tiểu Tình, em đúng là khéo ăn nói! Nhưng anh còn không hiểu em sao? Nếu không có chuyện gì thì em sẽ không nhớ đến anh, vì thế anh nói trước cho em biết, chi phí quảng cáo của công ty anh có hạn, vì thế năm nay bọn anh chủ yếu đăng quảng cáo bên ngoài và quảng cáo trên truyền hình, không có kế hoạch quảng cáo trên báo chí.
Tiểu Tình vội đỡ lời:
- Giải thưởng lần này của chúng em là vô tiền khoáng hậu, quy mô lớn, giải thưởng toàn…
- Anh biết, cái gì mà “Giải Oscar bất động sản”. Tiểu Tình à, bây giờ người tiêu dùng thông minh lắm. Ai không biết giải thưởng này giải thưởng kia là gì? Năm ngoái chúng ta giành được mấy chục giải thưởng, cúp mang về cũng không có chỗ để, chán ngấy đi được. Năm nay sếp đã nói thẳng với anh, tất cả các hoạt động bình chọn đều không tham gia! Vì thế em đừng đến chỗanh, đến cũng vô ích thôi!
- Giám đốc Thành, em tìm anh chỉ có thể bàn vềquảng cáo, em không thể đến nói chuyện sao? Em có người bạn muốn mua nhà của các anh.
- Đến nói chuyện thì dĩ nhiên là hoan nghênh rồi, - Thanh Cương thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Tình cũng thở phào. Một cuộc điện thoại, đấu trí đấu dũng, không biết giết chết bao nhiêu tế bào não. Xem ra quả thực công việc có thể làm chuyển hướng nỗi đau khổ vì thất tình. Tiểu Tình cúp máy, trong đầu đang suy nghĩ không biết tìm ai đóng giả làm “người bạn muốn mua nhà”, cùng đến gặp tên cáo già háo sắc Thành Cương. Cuối cùng cũng có thể tạm thời gạt Hải Châu sang một bên.
Bạn trai không đáng tin cậy bằng công việc. Bạn trai chỉ cần không hợp nhau là quay mặt bỏ đi. Nhưng chỉcần bạn tận tâm với công việc thì tuyệt đối nó sẽ không “có lỗi” với bạn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tiểu Tình hẹn Giang Phàm cùng đến gặp Thành Cương.
Giang Phàm vừa mới đi du lịch Hồng Kông, tíu ta tíu tít kể cho Tiểu Tình về chuyến du lịch của mình. Tiểu Tình nghe mà thấy ngán ngẩm, nhân lúc người phụ nữnày cố nhớ lại phố Phụ Nữ nằm ở đâu, Tiểu Tình nhanh chóng ngắt lời cô:
- Mình còn có chuyện, không nói nhiều nữa. Tóm lại, cậu làm ra vẻ rất muốn mua nhà là được! Lát nữa mình sẽ đến nhà cậu đón cậu.
Đến nhà Giang Phàm, Giang Phàm đang soi gương đánh phấn, thấy Tiểu TÌnh đến, cô vội đứng dậy, quay mông ra trước mặt Tiểu Tình và nói:
- Nhìn quần bò của mình này!
Tiểu Tinh nhìn kĩ, khong thấy có gì đặc biệt, thế nên cô hỏi:
- Sao, cậu không béo mà!
Giang Phàm lớn tiếng nói:
- Nhìn kiểu gì đấy! Nhìn này, Calvin Klein đấy!
Sau đó chỉ tay vào chiếc áo khoác trên người:
- Đây cũng là Calvin Klein. Bây giờ mình chỉ mặc quần áo hàng hiệu thôi!
Tiểu Tình bực tức trong lòng, thầm nghĩ mới có mấy ngày không gặp, bạn thân không đến nỗi phải thay đổi thế này chứ? Kết quả chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra, Giang Phàm lật cổ áo, kéo dây áo bra ra ngoài:
- Triumph đấy! - Sau đó kéo một góc quần trong - Cũng là của Triumph!
Tiểu Tình sững người, vội nói:
- Được rồi được rồi, biết rồi biết rồi. - Cô sợ cô ấy lại cho mình xem cả băng vệ sinh, nói với mình đây là Whisper.
Khó khăn lắm mới chờ được Giang Phàm trang điểm xong. Tiểu Tình kéo cô ra cửa, lúc ấy Giang Phàm nói:
- Đi xe của mình. - Lí do là - Nếu mình phải vờ ra vẻmua nhà thì phải làm cho giống một chút, có xe còn hơn đi bộ.
Tiểu Tình đành phải chui vào chiếc QQ của Giang Phàm, nói với cô:
- Công ty Kim Thành ở phía nam thành Đại Minh.
- Trời ơi, đường Đại Minh ở đâu. - Giang Phàm hét lên.
Tiểu Tình gượng cười:
- Đến ngã tư trước mặt rẽ trái. Cậu lái xe đi, mình chỉđường cho cậu.
Kĩ thuật lái xe của Giang Phàm rất thảm hại. Mỗi lần dừng đèn đỏ lại tắt máy hai lần, xe cộ phía sau tuýt còi inh ỏi, vậy mà Giang Phàm vẫn thản nhiên như không. Tiểu Tình thầm khâm phục trong lòng: Tố chất tâm lí của người phụ nữ này tốt thật!
Trên đường đi, Giang Phàm nói với Tiểu Tình về lợi ích của việc lấy chồng đại gia, ra sức khuyên nhủ Tiểu Tình quay lại với Hải Châu:
- Chẳng phải chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ sao? Có gì đâu? Mình nói cho cậu biết, Hải Châu là “hàng bán chạy”, đưa ra thị trường thì không còn mà tranh đâu. Cậu không giữ cho chặt lại còn giận dỗi đòi chia tay người ta!
- Chính vì mình không quen với cái kiểu đại thiế