Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
tính nhưthế này, có thể nhà Hải Châu có một trăm vạn, vì thế họbỏ ra ba mươi vạn. Nhà chúng ta chỉ có ba vạn , nhưng bố mẹ có vay cũng phải góp đủ năm vạn, so về sốlượng, chúng ta không bằng họ, nhưng so tấm lòng thì nhà chúng ta hơn họ nhiều. Nhà Hải Châu chỉ có một mình Hải Châu, nhà chúng ta cũng chỉ có một mình con, vì con, dù khổ thế nào bố và mẹ cũng cam lòng.
Tiểu Tình nghe mà thấy sống mũi cay cay. Cô im lặng một lúc rồi quyết định:
- Bố, mẹ, con không cần tiền nữa, bố mẹ trả lại sốtiền đã vay đi, số còn lại để dành dưỡng già. Con lớn như thế này rối, không thể thêm gánh nặng cho bố mẹ.
Mẹ Tiểu Tình cũng xúc động:
- Tiểu Tình, số tiền này là bố mẹ muốn con không bịmất mặt với nhà chồng, nhất định con phải cầm, mua đồ dùng gia đình và đồ điện. Sau này bạn bè thân thích đến thăm quan nhà mới biết nhà gái gả con gái hoành tráng!
Bố Tiểu Tình cũng nói:
- Đúng đấy con gái, số tiền này là tấm lòng bố mẹdành cho hai con. Bố mẹ già rồi còn mong gì nữa? Chẳng phải là mong hai con hạnh phúc sao. Chỉ cần con sống tốt, bố mẹ con có nằm mơ cũng phải mỉm cười.
Tiểu Tình rơm rớm nước mắt nhận tiền bố mẹ đưa cho.
Tiểu Tình cười tít mắt đứng trong vườn hoa, tưởng tượng mùa xuân năm sau, nơi đây sẽ là biển hoa rực rỡ, tưởng tượng sau này gia đình, con cái của mình sẽ vui đùa hạnh phúc ở đây… Cô không thể ngờ rằng mình chỉ được nhìn thấy những mầm cây đó gieo xuống đất nhưng lại không được tận mắt nhìn thấy một bông hoa nào.
1
Nhà mới chính là biệt thự liền kề ở khu Long Phụng, Tiểu Tình đã chọn mấy công ty trang trí, mức trang trí dự kiến đều trên dưới ba mươi vạn. Tiểu Tình lẩm nhẩm trong lòng: Mẹ Hải Châu chỉ cho ba mươi vạn, nếu dùng toàn bộ số tiền này vào việc trang trí nhà thì những chuyện khác sẽ chẳng biết làm thế nào. Thế nên Tiểu Tình bàn bạc với Hải Châu:
- Chúng mình chịu khó một chút, tìm người nào làm khoán tất cả có thể tiết kiệm được mấy vạn liền!
Bây giờ Hải Châu bắt đầu phải đi tiếp khách nhiều hơn, gần như tối nào cũng đi tiếp khách. Anh thấy Tiểu Tình nói vậy, không nói một lời mà lấy điện thoại gọi điện cho mẹ, báo cáo tình hình. Sau khi cúp máy, anh nói với Tiểu Tình:
Hơn một giờ đêm, Tiểu Tình bị tiếng chuông điện thoại làm cho giật mình tỉnh giấc. Cô nhấc máy, nghe thấy giọng nói say xỉn của Hải Châu:
- Vợ à, anh nhớ em. Nếu không có em anh sẽ không sống được.
Đầu dây bên kia ù ù, tiếng gió rất to, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng còi ô tô gào thét bên đường, kèm theo tiếng hét khó nghe của Hải Châu:
- Tiểu Tình, ngày mai chúng mình đi đăng kí! - Anh nói rồi bắt đầu hát - Nếu em muốn lấy chồng, không được lấy người khác, nhất định phải lấy anh!
Tiểu Tình vừa tức vừa buồn cười:
- Anh đang ở đâu? Mấy giờ rồi mà còn chưa về nhà ngủ!
Hải Châu khóc hu hu:
- Tiểu Tình, anh nhớ em, em không được rời xa anh.
- Sao em có thể rời xa anh được? Mau về nhà đi, đừng để em lo lắng. - Tiểu Tình dịu dàng an ủi.
Hải Châu tiếp tục khóc:
- Hôm nay, cuối cùng hôm nay họ đã mở miệng rồi… Huhuhu… Tống Huy giới thiệu công việc cho anh là có mục đích, sếp của bọn anh đối xử với anh tốt nhưthế cũng là có mục đích. Họ muốn bố anh mua thiết bịcủa công ty họ, cuối cùng hôm nay đã mở miệng rồi, cái đuôi cáo cuối cùng cũng lòi ra… Huhu… Tối nay ăn cơm, họ dùng thủ đoạn mềm dẻo với anh, chuốc rượi cho anh bắt anh gọi điện cho bố. Tiểu Tình, anh chẳng làm được việc gì cả, đi đến đâu cũng không thoát khỏi cái bóng của bố…
Tiểu Tình nhíu mày, nghĩ một lúc rồi nói với Hải Châu:
- Ngoan, có chuyện gì ngày mai hãy nói, bây giờ anh mau về nhà ngủ đi. Anh đang ở đâu? Có cần em ra đón không?
- Không cần, muộn rồi, con gái ra ngoài không an toàn, anh sắp đến rồi. - Hải Châu nói rất rõ ràng, sau đó lại lớn tiếng hát - Tang Tiểu Tình anh yêu em, anh yêu em Tang Tiểu Tình, Trương Hải Châu yêu Tang Tiểu Tình nhất, đồ đồ la mi pha pha đố…
TTT
Hôm sau là cuối tuần, Tiểu Tình không yên tâm vềHải Châu nên sáng sớm đã đến nhà Hải Châu.
Đứng trước cửa nhà Hải Châu, Tiểu Tình bắt đầu thấy căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trương Kiếm Long đi công tác, mẹ Hải Châu đang ngồi trên chiếc sofa ngoại cỡ uống trà. Tiểu Tình cung kính chào một tiếng:
- Cháu chào cô!
Mẹ Hải Châu không ngẩng đầu, dường như đang nói với tách trà trên tay:
- Ngồi đi, Hải Châu vẫn đang ngủ, chờ một chút.
Tiểu Tình “vâng” một tiếng rồi ngồi ngay ngắn trên ghế. Hai người không nói gì, không khí dường nhưngưng đọng, khiến người ta rất khó chịu. Mẹ Hải Châu vẫn thư thả uống trà, chân đi đôi dép thêu hoa màu tím, để lộ bàn chân trắng nõn. Bà ta thật biết cách chăm sóc da, mấy đường gân màu xanh có thể lờ mờ nhìn thấy. Còn Tiểu Tình thì ngồi thẳng người, muốn dịch mông cũng phải nhẹ nhàng cố gắng không gây ra tiếng động.
Mẹ Hải Châu đứng dậy lấy thêm nước vào tách trà bạc hà trên tay, cuối cùng quay sang nhìn Tiểu Tình, vừa nhìn lại thấy có vấn đề:
- Hình như dạo này cô đen đi, phải đi dưỡng da đi, Hải Châu nhà