Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
giá, mỗi bàn 3.888 tệ, được ăn tôm hùm và vây cá.
Phòng cưới cũng được trang trí gấp rút, thời gian hoàn thành nhanh đến không thể tin được, căn phòng nhỏ bé biến thành cung điện sang trọng, lộng lẫy.
Tiểu Tình và Hải Châu ăn cơm với lãnh đạo của công ty cây xanh, vô tình nhắc đến vườn hoa nhỏ của mình, muốn trồng ít hoa cỏ. Giám đốc Quan, người tự xưng là “chuyên gia cây xanh” lập tức nhiệt tình đứng ra:
- Chuyện nhỏ, cứ để tôi!
Ngày hôm sau, Tiểu Tình đang ở trong phòng cưới, cùng với kiến trúc sư thảo luận về bản thiết kế, giám đốc Quan gọi điện thoại đến:
- Cô Tang, chúng tôi chuyển một số cây cảnh đến, nhà cô là nhà số mấy ở khu Long Phụng?
- Hả? Ông đến thật sao? Để tôi ra đón ông.
Tiểu Tình cầm điện thoại chạy ra cửa, bỗng chốc sững người vì ngạc nhiên. Bên ngoài là một chiếc xe tải Cummins rất to, trên xe là cây xanh mỡ màng, trong đó có một cây tán cao chọc trời. Tang Tiểu Tình kinh ngạc: Nhà chúng tôi là vườn cây sao? Là nông trường sao?
Lúc ấy, thân hình to béo của giám đốc Quan bước xuống từ một chiếc xe màu đen bên đường, ông ta cười và nói:
- Cũng không biết vườn hoa nhà cô to thế nào, tôi bảo công nhân chuẩn bị các loại cây cho cô.
Sau đó ông ta nhìn vườn hoa của Tiểu Tình, ngạc nhiên nói:
- Biệt thự liền kề này là phòng cưới tổng giám đốc Trương chuẩn bị cho con trai sao? Tổng giám đốc Trương đúng là quá thanh liêm, quá thanh liêm, đại công tử kết hôn, dù gì cũng phải sống trong biệt thựriêng chứ!
Tiểu Tình khoanh tay đứng cạnh, thầm nghĩ ông nịnh tổng giám đốc Trương cũng vô ích, tôi sẽ không nói lại với ông ấy đau.
Các công nhân quả thực rất chuyên nghiệp, họ chỉnhìn qua vườn hoa nhà Tiểu Tình, liền lấy trên xe mấy mầm cây. Cây quế, cây đào, cây lộc vừng trồng dưới chân tường. Trong chậu hoa thì trồng hoa lan, hoa nhài, hoa nguyệt quế và hoa hải đường. Giàn hoa ở góc đông bắc thì trồng hoa giấy. Một chú quấn khăn mặt trắng trên đầu nói với Tiểu Tình:
- Đến mùa xuân năm sau, hai người có thể hóng mát dưới giàn hoa được rồi.
Tiểu Tình cười tít mắt đứng trong vườn hoa, tưởng tượng sau này gia đình, con cái của mình sẽ vui đùa hạnh phúc ở đây… Cô không thể ngờ rằng mình chỉđược nhìn thấy những mầm cây đó gieo xuống đất nhưng lại không được tận mắt nhìn một bông hoa nào.
TTT
Tiểu Tình muốn nhờ Diệp Thuần làm phù dâu, vốn tưởng rằng cô sẽ nhận lời ngay nhưng không ngờ sau khi nghe cô nói, Diệp Thuần sững người, ấp úng từchối:
- Hả? Có thể mình… mình phải về quê.
- Mình kết hôn cậu không đến? Cậu dám! – Tiểu Tình nói đùa – Mình kết hôn ngày mồng một tháng mười một, ngày mùng hai cậu về cũng chưa muộn, cứthế nhé!
Vì chuyện này, Diệp Thuần vô cùng phiền muộn. Trương Kiếm Long trêu cô:
- Sợ gì? Người ta nói làm phù dâu ba lần mới không lấy được chồng, em mới làm một lần đã sợ rồi à?
Diệp Thuần ném chiếc gối vào người ông:
- Phù dâu là người tình của bố chồng, ông không thấy nực cười sao?
Trương Kiếm Long bị gối ném vào người, giơ tay đầu hàng:
- Bà cô của tôi, em đừng nghĩ lung tung được không? Em là bảo bối của tôi, em làm phù dâu cho bạn thân của em, hai chuyện này đừng có lẫn lộn với nhau.
- Được, đây là ông nói thế, ngày Hải Châu kết hôn, nhất định em sẽ để cho mọi người nhìn thấy ông yêu em như thế nào! – Diệp Thuần lẩm nhẩm trong miệng.
Trương Kiếm Long ôm cô vào lòng:
- Đừng giận nữa, cục cưng, tôi mua xe cho em, coi như là đền tội, được không? Thích xe gì nào?
- Benz, BMW! – Diệp Thuần vẫn còn giận.
Không ngờ Trương Kiếm Long nghiêm túc nói:
- Em chọn biển số rồi nói với tôi, tôi đi làm.
Diệp Thuần trợn tròn mắt:
- Ông giàu thế sao? Ông lấy tiền ở đâu? Không phải là nguồn gốc không rõ ràng chứ!
- Haizzz, đúng là tôi phải gọi em là bà cô rồi. Cái gì mà nguồn gốc không rõ ràng, em có biết đây là chuyện nghiêm trọng thế nào không, sau này không được nói lung tung đấy! – Trương Kiếm Long làm ra vẻ định đánh cô, Diệp Thuần cười khì khì tránh đi.
- Em không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu! – Trương Kiếm Long làm ra vẻ hung thần gian ác.
- Được rồi, được rồi, em đầu hàng, em thỉnh tội với Như Lai! – Diệp Thuần xin tha.
- Cưng à, mua xe rồi xin thôi việc được không? – Trương Kiếm Long nghiêm túc nói – Em nghĩ xem, một phóng viên nhỏ ở toà soạn, suốt ngày đi BMW đi làm, người ta sẽ nghĩ như thế nào?
- Thế thì có gì, chẳng phải Triệu Vân cũng đi BMW sao? – Diệp Thuần thấy Trương Kiếm Long lại nhắc đến chuyện thôi việc, không kìm được tức giận nói.
Bỗng nhiên nhắc đến Triệu Vân, Trương Kiếm Long thấy lòng nhói một tiếng, ông nghiêm túc nói:
- Diệp Thuần, lúc nãy em hỏi tôi tiền của tôi có phải là nguồn gốc không rõ ràng không. Tôi có thể khẳng định với em rằng: Đúng vậy. Quan trường cũng có quy định ngầm, em không tuân thủ thì em không thể trụvững trong đó được, người khác sẽ đề phòng em, bài trừ em, em sẽ vĩnh viễn không có ngày mở mày mởmặt.
- Nhưng, như thế là phạm pháp! – Giọng nói của Diệp Thuần run run.
- Cưng à, còn phải xem vào vận may, cho đến bây giờ, có thể nói là