Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
tôi rất may mắn. Sau này em đừng hỏi những chuyện này nữa, em biết càng ít càng tôt. Bây giờ em hiểu vì sao tôi muốn em thôi việc rồi chứ? Con người ai cũng có tính sĩ diện. Mọi người đều là nhân viên làm công ăn lương, đột nhiên em có tiền, ở nhà đẹp, đi xe xịn, nhất định sẽ có người đứng sau giở trò với em, chuyển sang vòng xã giao khác, bắt đầu lại từđầu, em sẽ thấy thoải mái hơn. Hãy tin tôi, kinh nghiệm của tôi phong phú hơn em.
- Vậy, vậy ông cho em suy nghĩ một chút, em không cần xe đâu, dù sao thì bắt xe cũng rất tiện. – Diệp Thuần có chút căng thẳng, tim đập thình thịch, cô vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện nghiêm trọng thế này.
3
Tiểu Tình bận rộn chuẩn bị hôn sự, cô không phát hiện gần đây bạn thân rất nhiều tâm sự, nhưng Triệu Vân thì đã phát hiện ra. Cô ta không chỉ một lần hỏi dò Diệp Thuần:
- Dạo này không đi xem mặt à? Tôi giúp cô giới thiệu bạn trai nhé!
Diệp Thuần chỉ cười nhạt:
- Thôi ạ, chuyện này phải xem duyên phận, tôi chán ngấy với chuyện xem mặt rồi.
Triệu Vân tiếp tục cuộc hẹn một tuần một lần với Trương Kiếm Long. Cơ thể của họ hết sức hài hoà, mỗi lần đều vô cùng hoàn mĩ, cô nguyện dùng bất kì cách nào để ông vui. Trương Kiếm Long cũng rất xúc động, chủ động bày tỏ sẽ giúp đỡ Triệu Vân trong công việc. Nhưng Triệu Vân càng ngày càng lún sâu đã từ chối:
- Em không cần gì cả, những gì cần có em đã có, anh cho em thêm một chút thời gian là được.
Để bày tỏ lòng quyết tâm, thậm chí ngay cả hoạt động quảng cáo mà Trương Kiếm Long đã phê chuẩn Triệu Vân cũng không làm. Vì chuyện đó mà Triệu Vân bị lãnh đạo phê bình, nhưng cô không hối hận, cô có cảm giác dường như mình quay trở về tuổi hai mươi, đơn thuần yêu một người đàn ông, đêm nào cũng nhớngười ấy, không hề có bất kì điều kiện nào.
Mỗi lần Trương Kiếm Long tắm, Triệu Vân đều xem trộm điện thoại của ông. Vì bà Trương cũng thường vô tình hay cố ý xem điện thoại của Trương Kiếm Long, vì thế ông đặc biệt chú ý chuyện này, nhật kí cuộc gọi và tin nhắn đều xóa sạch. Số điện thoại của Diệp Thuần được lưu trong điện thoại của ông với cái tên “Tiểu Diệp tòa soạn”, còn mình thì chỉ là một chữ “Triệu”. Triệu Vân vừa vui vừa thấy mình thật nực cười vì ghen với một con bé dưới quyền mình.
Khi triển lãm bất động sản nhà ở sắp kết thúc, kết quả bình chọn giải Oscar của tòa soạn cũng ra lò. Tất cảnhững đơn vị tham gia đều giành được giải. Công ty bất động sản Kim Thành của Thành Cương nhận được giải nhất về môi trường.
Triệu Vân sai Tiểu Tình đến nhà in bên đường đặt cúp cho những đơn vị đoạt giải, đúng lúc Tiểu Tình muốn đến công ty tổ chức tiệc cưới chọn màu thiệp cưới nên vui vẻ nhận nhiệm vụ, xách túi xách đi luôn.
- Chọn loại rẻ nhất nhé! – Giọng nói của Triệu Vân vang lên từ phía sau.
Lúc chờ người tư vấn ở công ty tổ chức tiệc cưới, Tiểu Tình tính toán sơ qua. Tiền trang trí mẹ Hải châu thanh toán, dù sao có trả hay không cũng không biết vì lúc trang trí, giám đốc quản lí thi công một ngày nói tám lần câu: “Công ty chúng tôi không thể lấy của nhà cô một đồng nào”. Đi Hồng Kông mua quần áo, nhẫn cưới, đặt khách sạn… Những khoản này đều lấy trong thẻngân hàng nhà Hải Châu đưa cho. Hiện nay trong thẻvẫn còn hơn ba vạn. Trang điểm cô dâu, làm tóc, mua quần áo lót, mua giày, mua đồ trang trí trên giường Tiểu Tình dùng tiền của mình, tiêu hết khoảng hơn hai vạn.
Tiểu Tình nhẩm tính, những gì cần làm đều đã làm, những gì cần mua đều đã mua, cũng chẳng còn gì cần đến tiền nữa. Hai tấm thẻ cộng lại, vẫn còn dư khoảng mười vạn. Tiền khách sạn có thể thanh toán bằng tiền mừng, có lẽ còn có thể kiếm được một khoản. Cô tính tiền mà thấy rất vui, gọi điện thoại cho Hải Châu thông báo. Nào ngờ Hải Châu đang cùng lãnh đạo tập đoàn thịsát công ty con, anh khó chịu nói:
- Anh đang bận! – Rồi cúp máy.
Tiểu Tình khẽ nhíu mày, nỗi lo về Hải Châu lại trào dâng trong tim. Cô nghĩ một lúc, nhắn tin cho Hải Châu:
- Bận là tốt nhưng nhất định phải kín đáo, đừng nói những lời quá mức, đừng làm những chuyện quá đáng. – Hải Châu không nhắn lại.
Tối hôm ấy, Tiểu Tình đến ngân hàng chuyển một phần tiền trong thẻ của Hải Châu sang thẻ của mình, cóp đủ mười vạn đưa cho mẹ,
- Cứ để chỗ mẹ, để ở chỗ con tiêu lung tung cũng hết.
Mẹ Tiểu Tình thấy tiền là sáng mẳt, thấy tiền là vui vẻ, mở hết tủ này rồi lại kéo ngăn kéo kia:
- Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ giữ giúp con gái.
Phan Lộ Lộ gọi điện tìm Tiểu Tình nói chuyện. Tiểu Tình thư thái ngồi trên sofa, kể cho Phan Lộ Lộ nghe kết hôn phải mua những thứ gì, những thứ ấy mua ởđâu, nhãn hiệu gì, giá thị trường là bao nhiêu, mình bỏra bao nhiêu tiền…
Đầu dây bên kia phối hợp rất ăn ý, ngạc nhiên thốt lên rồi lại thở dài, cuối cùng Phan Lộ Lộ nói một câu:
- Chị Tiểu Tình, em đố kị với chị. – Mặc dù là lời nói đùa nhưng lại ẩn chứa vẻ ngiêm túc.
- Ngày hôm sau đi làm, vì phải đến công ty bất động sản Kim Thành làm việc nên hơn mười giờ Tiểu Tình mới đến tòa soạn. Diệp Thuần kéo cô sang một bên:
- Cậu không có mắt nhìn người hay là bị hạnh phúc làm cho